Chào CCBot 2.0
Blogs BéYêu.Mobi Chát chít
Quảng cáo:

Tôi biết đó là sai trái. Nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục. Tôi biết cách sửa chữa lỗi lầm này. Nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục. Tôi biết đó là cơn nông nổi. Nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục. Tôi biết mình sẽ bị phỉ báng. Nhưng tôi vẫn sẽ yêu thằng nhóc đó…Nó – chỉ là một thằng nhóc. Một thằng nhóc không hơn. Nó là một thằng nhóc 18 tuổi. Nó là một thằng nhóc còn ngồi trong ghế nhà trường. Và nó là học sinh của tôi.Tôi – chỉ là một bà cô già. Một bà cô già không hơn. Tôi là một bà cô già 27 tuổi. Tôi là một giáo viên cọ mông trên ghế nhà trường. Và tôi là giáo viên chủ nhiệm của nó.Nó thích đánh nhau. Còn tôi ngăn nó đánh nhau. Nó thích trốn học. Còn tôi ngăn nó trốn học. Nó thích đá bạn gái. Còn tôi ngăn nó đá bạn gái. Nó thích hỗn xược. Còn tôi ngăn nó hỗn xược. …. Nó thích làm gì. Tôi ngăn nó làm cái đó. Bởi vì nó nông nổi, bởi vì nó chỉ là trẻ con. Bởi vì hàng vạn vạn điều như thế nữa… Cũng bởi vì thế mà nó yêu tôi…Tôi không phải là sắt đá. Tôi cũng chỉ là con người…Tôi là một bà cô già không người yêu, không chồng. Nó là một thằng nhóc có hàng tá bạn gái, không vợ.Tôi và nó. Nó và tôi. Ghép hai mảnh lại sẽ được toàn cảnh của một vấn đề mâu thuẫn. Tôi và nó. Nó và tôi. Ghép hai mảnh lại sẽ được một trái tim sứt sẹo…——————– - Tôi yêu em. Nó nói với tôi khi tôi đang mắng nhiếc nó thậm tệ vì lại đi đánh nhau. Ngày hôm ấy, tôi thảng thốt nhìn nó, con mắt như lọt ra ngoài tới nơi. Thằng học trò của tôi, thằng học trò ngỗ ngược của tôi vừa nói gì? - Đừng mong cô sẽ mủi lòng vì lời nói dối đó.- tôi nghiêm khắc nói với nó, đôi lông mày nhíu lại. Tụi học sinh bây giờ sao có thể nghĩ ra đủ lí do để tránh tội đến như thế? - Tôi nói thực.- nó nhìn lại tôi, ánh mắt kiên định, nó nói với giọng cực kì kiên nhẫn, y hệt cái giọng tôi vẫn dùng để giảng giải những điều khó hiểu cho lũ học trò của mình… Tôi nhìn nó. Nó nhìn tôi. Rồi tôi thở dài. - Em không tin tôi phải không?- Thằng nhóc hỏi. Còn tôi không trả lời nó. - Tôi sẽ chứng minh cho em thấy. - thôi đừng.- tôi ngăn cản, trong lòng có chút sợ hãi. Ở cái tuổi của nó, tôi hiểu, nó có thể làm bất kì điều dại dột nào, tôi là cô giáo, tất nhiên tôi hiểu tụi học trò của tôi nghĩ gì… - Vậy em tin tôi chứ? – nó lại hỏi. Lần này có ngữ điệu gì đó rất lạ lùng trong giọng nói của nó… một ngữ điệu mà tôi chưa từng cảm nhận qua… Vẫn không trả lời nó. Nhưng tôi gật đầu. Còn thằng nhóc. Chẳng hiểu sao nó hú lên điên dại. Cả sân thượng tràn ngập tiếng cười vui sướng của nó…—————————— - Hoa cho em.- nó trao một bó hồng nhung đỏ thắm vào lòng tôi. Bó hồng đủ trăm bông. Một bó hồng đỏ rực. - Vì sao?- tôi ngơ ngác hỏi. - Vì tôi yêu em.- nó trả lời như đó là lẽ dĩ nhiên trên thế giới này. Nó đang giảng giải cho tôi hiểu một vấn đề cực kì khó hiểu. Tôi tất nhiên là cô giáo của nó. Nhưng nó lại là thầy giáo của tôi về tình yêu…—————————— - Đi công viên chơi thôi.- nó cười. Nụ cười của nó sáng rỡ như một thằng bé nhận được món quà là một chú robot. Tôi đứng đó, trân trân nhìn nó, hỏi chính mình. Không đi với nó, nó lại rảnh rỗi thời gian mà đi đánh nhau, gây sự. Đi với nó, chẳng có điều gì tệ hại xảy ra cả. Và một lần nữa. Tôi gật đầu.—————————- - Em đừng sợ. Hãy theo tôi.- nó lồng những ngón tay của nó chặt thật chặt vào tay tôi. Có gỡ cũng không nổi. Tôi ngước mắt nhìn nó. Thằng nhóc của tôi cao quá. Và ánh sáng đang chiếu vào khuôn mặt rạng ngời của nó. Rồi tôi ngước mắt nhìn trò đu tiên. Cũng cao quá… Tôi lắc đầu. - Tôi mua vé rồi.- thằng bé chợt nũng nịu.- em không biết rằng học sinh rất ít tiền tiêu vặt sao? Em chẳng nghĩ cho ví tiền của tôi gì cả… - Em đi trả lại vé đi, cô chờ.- tôi khoanh tay trước ngực, ngồi xuống ghế đá, dáng vẻ sẵn sàng chờ đợi. Còn nó thì nhất quyết: - Không. Em muốn đi cùng cô. - Tại sao? Mặt thằng bé xịu lại, nó ngập ngừng suy nghĩ rồi mới nói: -… ngày trước… em chưa bao giờ được bố mẹ dẫn đi công viên chơi cả… Em muốn chơi mọi trò ngày hôm nay… Dáng điệu nó rất tủi thân. Còn tôi thì lại là loại người dễ mủi lòng. Tôi không nói gì cả, chỉ đi trước thằng bé lên chiếc cầu thang sắt để bước lên chiếc lồng đu tiên, rồi đứng nhìn về phía nó ở vị trí đó. Thằng bé mắt sáng lên, nhảy phốc một cái vào trong rồi kéo tay tôi vào không chút ngần ngại. Tôi ngã xuống ghế, chỗ ngồi ngay sát cạnh nó. Lạ lùng, thằng bé xiết chặt tay tôi hơn như nó đang sợ hãi điều gì đó. - Cô… có thể ôm em không? Mắt nó nhắm dáng điệu mệt mỏi. Rõ ràng những ngón tay đang run lên trong tay tôi. Thằng nhóc sợ độ cao sao? Tôi quàng tay qua người nó, vỗ vỗ vào vai an ủi: - Không sao đâu. An toàn lắm. Cảnh lại đẹp nữa… Khi tôi mới nói đến đó, nó ôm chầm lấy tôi, đặt cằm nó lên vai tôi: - Cô ơi em sợ lắm!- nó thốt lên, rõ ràng là đang hoảng loạn thật sự. Nó khiến tôi bối rối, chỉ biết nói những lời sáo rỗng để trấn an nó nhưng thằng bé cũng không khá hơn chút nào, nó liên tục kêu sợ và ngày càng ôm tôi chặt hơn. Mãi đến khi đu quay đi hết vòng, người nhân viên mở cánh cửa cho chúng tôi, thằng bé mới chịu buông tôi ra, nhưng tay thì nhất quyết không chịu thả, tuy có nới lỏng hơn. Bước chân xuống chạm mặt đất. Thằng nhóc thở phào như trút được gánh nặng gì lớn lắm. Nó quay sang phía tôi, cười rất tươi: - Tôi yêu em. Đây không phải lần đầu tiên nó nói câu đó, nhưng không hiểu sao lần này, từng chữ nó thốt ra đều như điện chích vào người tôi từng cơn. Tôi hốt hoảng giấu cảm xúc trong đáy mắt và quay mặt đi. Còn nó, chỉ là một thằng nhóc, vẫn vô tư dẫn tôi đi ăn kem. Còn tôi, sợ hãi đến đổ mồ hôi vì phản ứng của mình vừa rồi… Rốt cục… là thế nào?————————————– Đêm về. Tôi – một bà cô già 27 tuổi cô đơn trên chiếc giường rộng rãi thênh thang… mênh mang nghĩ về nó… Nghĩ về nụ cười nó dành cho tôi. Nghĩ về cái nắm tay thật chặt. Nghĩ về giây phút nó ôm lấy tôi. Nghĩ về khoảnh khắc nó nói yêu tôi… Có gì đó trong tôi khẽ rung…————————————- Ngày hôm sau khi đứng trước nó, tôi thấy mình run… - Hôm qua em ngủ không ngon sao?- nó lo lắng, ngón tay chạm lênđường viền thâm xung quanh mắt tôi. Tôi lắc đầu. Với thằng bé này, không hiểu sao tôi luôn rất kiệm lời. - Đừng yêu cô nữa.- tôi bất chợt nói, tai thấy lạ lẫm với giọng vô tình của mình. - Tại sao?- lần này lại là thằng bé đặt câu hỏi đó với tôi. Khó khăn cho một câu trả lời… - Tôi không thích. Rất phiền.- tôi chà xát lên tim nó…tôi biết… tôi còn biết rằng mình đang dối lòng… Thằng bé nhìn tôi, tìm nét giả dối trong mắt tôi… Nhưng tôi đã giấu quá kĩ… và thế là thằng bé bỏ đi… Còn tôi… đau nhói…———————————– Nó xin chuyển lớp. Nhà trường chấp thuận. Tôi không còn là chủ nhiệm của nó. Nhưng vẫn dạy nó môn phụ. Trong lớp học, ánh mắt nó nhìn như thiêu đốt tôi. Người tôi nóng bừng, cố gắng bình tĩnh tiếp tục bài giảng… Nhưng không thể… Chính tôi là người bỏ chạy khỏi lớp học… không phải nó… Tôi nghỉ ốm. Người tôi sốt cao không tưởng, về đến nhà là tôi ngã gục xuống giường không nhúc nhích nổi. Căn nhà trống hoác cô đơn của tôi tối om, không bóng người nào ngoài tôi. Tôi nhìn căn nhà… và bỗng chốc thèm ghê gớm một bóng hình…———————————- Cộc Cộc Cộc. Tôi mở đôi mắt mệt mỏi của mình nhìn ra phía cửa sổ. Qua lớp kính, tôi nhìn thấy nó. Di động reo: - Cô mở cửa cho em đi. - Em về đi, cô mệt lắm. - em đến chăm sóc cho cô mà.- nó gật gật đầu, cố gắng truyền sự ấm áp từ đôi mắt tới tôi qua lớp kính dày. Và nó thành công. Tôi với tay mở khóa cửa sổ ngay cạnh giường. Nó trèo vào trong. Tay xách đủ thứ đồ. Rồi nó hấp tấp lao vào bếp, lạch cạch nấu nướng. Tôi bất giác mỉm cười. - Xong rồi!- vài phút sau, nó reo lên, bưng ra một bát cháo, múc từng thìa, thổi cho nguội rồi đưa lên miệng tôi.- em ăn đi! Tôi ngơ ngác, cách xưng hô của thằng nhóc này lạ thật, kiểu như nó tùy hứng mà gọi vậy. Tôi vật vã mãi mới ăn hết bát cháo rồi lại lim dim mắt muốn ngủ. Thằng nhóc vội vã đưa thuốc cho tôi uống rồi bưng ra một chậu nước mát lạnh. Vắt khăn, đặt lên trán tôi. - Em ngủ đi.- nó cười, tay khẽ chạm vào mấy lọn tóc của tôi. Chẳng hiểu sao, tôi ngủ thật. ———————————– Tôi ngồi dậy, lấy chiếc khăn trên trán mình đặt lên bàn. Thằng nhóc đã ngủ gật trên sàn, thân người nó cuộn tròn như một chú tôm. Hình như nó cũng giống tôi… có cảm giác không an toàn khi ngủ… Nhưng lần này tôi đã ngủ một giấc không mộng mị, an lành đến kì lạ khi có nó ở bên… - Em đang ngắm tôi à?- tôi giật mình, mải suy nghĩ mà nó thức giấc lúc nào tôi không biết. Nó dụi mắt, trông như một chú cún con khi mới ngủ dậy, chớp hàng mi dài của nó nhìn về phía tôi. - Em thấy đỡ hơn chưa?- nó đưa tay đặt lên trán tôi xem thử rồi cười – hết sốt rồi. Em còn mệt không? Tôi lắc. Và nó đưa ngay cho tôi cốc nước đã chuẩn bị sẵn: - Uống đi. Đến lúc đó, tôi mới nhận ra mình đang khát cháy khô cả cổ họng. Nó lại cười, hình như nó biết sức mạnh của nụ cười đó nên mới hay dùng đến thế. - Đừng cười nữa.- tôi buột miệng. - Tại sao? - Cô không thích. Mặt nó chợt rất hí hửng, kiểu dạng như nó vừa phát hiện ra điều gì thú vị lắm. - Cô thích nụ cười của em. - Hả?- tôi tá hỏa, không thể giấu nổi sự lo sợ trên gương mặt mình nữa. Nó vừa mới phát hiện ra tôi nghĩ gì! - Em thích nụ cười của tôi.- nó nhắc lại. Nhưng với ngữ điệu khác hẳn. Một sự khẳng định chắc chắn, có phần thích thú và… quyến rũ chăng? - Em thích tôi.- nó cười mỉm. - Không.- tôi cố gắng trấn tĩnh mình, cuối cùng cũng thốt ra được một lời, nhưng giọng tôi lại khô khốc, rõ ràng là nói dối. Trời ơi! - Vậy em hãy hôn lên trán tôi đi! Hãy chứng minh rằng em không thích tôi!- nó nói, lại một nụ... cười nhưng lần này có phần ranh mãnh khôn cùng. Tôi cứng đờ người. Nó nói tôi hãy chứng minh! Bằng cách hôn lên trán nó! Toàn thân tôi giờ đang run lên lẩy bẩy, phải cố gắng lắm mới không thốt ra tiếng lòng mình, vậy mà nó lại bắt tôi làm hành động đó! Nhỡ đâu… tôi mất tự chủ thì sao?… Tôi nhìn trán nó, mái tóc bù xù che phủ đi làn da mịn. Thôi được rồi, tôi xin thừa nhận với lòng mình rằng bây giờ đến cái trán của nó cũng thu hút tôi. Tôi nhắm mắt, đưa môi tiến lại gần trán nó. Không ngoài dự đoán của tôi, bởi vì tôi là cô giáo, bởi vì tôi luôn hiểu học trò, và bởi vì tôi luôn thích đọc truyện tình cảm… Điều tất nhiên là… tôi cảm nhận làn môi mềm của nó chạm vào môi tôi… Như trong phim, sẽ có cảnh một người đẩy ra và một người bị ăn tát. Một cú tát mạnh khiến người đó đau điếng cho lần sau không dám làm vậy nữa. Nhưng rất tiếc, đây không phải phim. Và tôi. Chỉ còn nhớ rằng mình đã chết sững. Không động đậy nổi. Không cử động nổi. Mọi dây thần kinh của tôi hoàn toàn tê liệt. Não tôi đã ngừng hoạt động. Điều đó giải thích cho tất cả. Giải thích cho việc tại sao tôi lại để nó hôn mình. Giải thích cho việc tại sao tôi lại… đáp lại nó… Mùi hương từ người nó tỏa ra quấn lấy tôi không rời, một mùi hương kì lạ đưa tôi vào cõi mộng, đánh mất mọi lí trí trong tôi, đẩy đưa nó đến một nơi xa lắm, chỉ giữ lại trong tôi một trái tim đang thổn thức vì yêu… Tôi biết rằng mình yêu nó… Qua từng nhịp đập mãnh liệt trong lồng ngực này đây…——————————– Chiều hôm ấy, khi nó còn đang say ngủ… Tôi chạy trốn. Tôi không thu dọn hành lí, tôi chỉ mang tiền và thẻ tín dụng theo mình. Tôi chạy trốn khỏi nó. Chạy trốn khỏi xúc cảm đang phơi ra ngoài nét mặt tôi. Phải, tôi là một phụ nữ đã trưởng thành… và giờ đây tôi chạy trốn như một con nhóc… Tôi chỉ là một đứa ngốc nghếch… không hơn…Khi tỉnh mộng… người ta sẽ phát hiện ra rằng còn có nhiều thứ quan trọng hơn tình yêu…——————————– - Con hãy đi gặp mặt đi. Đây là ảnh người đó. Con không còn trẻ nữa… - Vâng.- tôi nói ngay, lấp liếm đi những lời mẹ định thốt ra. Mẹ cũng bất ngờ nhìn lại tôi… Đây là lần đầu tiên tôi đồng ý chuyện gặp mặt giới thiệu và kết hôn. Bà im lặng không nói thêm lời nào. Dường như bà cũng hiểu rằng tôi đột nhiên chuyển về nhà sống là có lí do…——————————– Kết hôn và sinh con. Tôi làm những việc như mọi phụ nữ khác đều làm. Đúng, tôi đã lấy người gặp mặt hôm đó. Anh không đẹp trai, không quyến rũ nhưthằng nhóc đó…Nhưng anh là một người đàn ông trưởng thành…——————————- Một ngày nắng, tôi dẫn đứa con gái 12 tuổi của mình đi mua sắm. Chồng tôi luôn bận bịu với đủ loại công việc, anh lại bỏ tôi cô đơn ở nhà như bố đã làm với mẹ tôi. Nhưng cũng may mắn như mẹ, tôi có một đứa con gái để an ủi. Ít nhất, anh cũng làm tròn bổn phận của một người chồng – cho tôi tiền và con cái. Tòa nhà cao, gồm toàn hãng thời trang cao cấp. Hai mẹ con tôi đã đánh cuộc với nhau ai chọn được đồ nhiều hơn trong vòng nửa tiếng sẽ chiến thắng. Tôi chạy hấp tấp trên đôi guốc cao gót của mình, gọi nhân viên đóng gói rồi mang ra quầy thanh toán tất cả những đồ gì hợp mắt. Chiếc thẻ bạch kim của tôi quẹt qua quẹt lại máy không biết bao nhiêu lần. Con gái tôi, cũng không kém cạnh, nó dùng cái thẻ của nó cũng hiệu quả không kém! Khi đang di chuyển với một tốc độ chóng mặt, tôi va vào một người đàn ông. Chiếc túi xách da cá sấu của tôi rơi xuống đất, văng ra xa. Tôi xin lỗi người đó rồi vội vã chạy tới chỗ chiếc túi, suýt xoa nâng nó lên. Ôi chao, may mắn là nó không sao! - Em không nhận ra tôi sao? Tôi hướng ánh mắt rà quét người đó từ dưới lên trên. Giày, check! Của Gust! Quần, check! Của Mirolan! Vest, check! Cùng bộ với quần! Cà vạt, check! Hàng lụa từ Milan! Kiểu tóc, check! Cực kì hợp với khuôn mặt! Một phong thái lịch lãm, đúng kiểu một người đàn ông thành đạt! - Em thực sự không nhận ra tôi sao?- người đàn ông đó lặp lại. Tôi nhìn, nhìn và nhìn. Ha ha, tất nhiên là tôi biết con người này. Chỉ là tôi không muốn biểu hiện ra ngoài mặt rằng tôi nhớ anh ta là ai một chút nào. Mặc dù đã 13 năm trôi qua, mặc dù anh ta đã thay từ bộ đồng phục học sinh sang vest tông duyệt tông, nhưng làm sao tôi có thể quên cho nổi mối tình duy nhất của đời tôi? - Xin lỗi, nhưng anh biết tôi sao?- tôi tỏ vẻ thân thiện, chớp chớp mắt ngây thơ. Mà cũng khá là khó để ngây thơ khi đã là một phụ nữ 40 tuổi, có chồng và còn có con! Nhất là khi đứa con ấy đã biết mua sắm cực sành! - Em…- người đó chưa nói dứt câu thì đã bị cắt ngang bởi tiếng gọi mẹ lảnh lót của con gái tôi: - Con thắng rồi! Hết thời gian! Và mẹ đã thua! Ha ha. Nó cười, mông ngúng nguẩy sung sướng đứng trước quầy thanh toán. Anh ta sững sờ nhìn đống đồ, túi, hộp chất cao như núi bày ra thành đống to dưới sàn – chiến công của hai mẹ con. Tôi quay ra anh ta, cười lịch sự: - Xin lỗi, nhưng tôi có việc. Tạm biệt anh. Tôi rảo bước nhưng anh ta túm tay tôi lại: - Em đâu có quên tôi. Lần này thì tôi hoảng. Hoảng thật sự! Một bên là đứa con gái đang gọi tên tôi ở phía xa. Một bên là tình yêu của đời tôi đang túm tay ngay sát bên… Eva – người phụ nữ đầu tiên của loài người. Nàng ăn trái táo bị cấm và đem đến thảm họa cho con cháu mình. Tôi không muốn ăn trái cấm để rồi mọi tai họa đổ lên đầu đứa con gái bé nhỏ của tôi… - Anh nhầm người rồi.- giọng tôi lạnh lẽo- buông tôi ra, hãy cư xử như một quý ông cho dù anh có nhầm tôi với ai đi chăng nữa. Nơi này chỉ dành cho người giàu có và văn minh.- ngữ điệu đều đều, nhưng đủ sự quyền quý trong đó để anh ta phải buông tay tôi. - Anh không có nhầm! – anh ta khẳng định trong xúc cảm trào dâng.- em là Thái Băng Băng! Tôi mỉm cười: - Bây giờ thì anh nhầm thật rồi đấy.- tôi giơ chiếc thẻ hội viên cao cấp ra cho anh ta xem. Cái tên trên đó ghi rõ ràng ba chữ : ” Lâm Hàn Mặc”. Cánh tay anh ta bây giờ buông thõng, ánh mắt vô hồn nhìn tôi. Còn tôi thì lại chào lịch sự và rời khỏi đó, tiến gần hơn về phía con gái mình, cố trấn tĩnh tâm trí. Người tài xế vội vã chất những túi đồ của mẹ con tôi lên xe rồi theo lệnh tôi nhanh chóng rời đi. Con gái tôi thắc mắc tại sao lại khẩn trương như thế nhưng tôi không trả lời. Nếu nói bất kì câu nào lúc này thì giọng tôi sẽ vỡ òa ra mất…- Này, hôm nay hai mẹ con họ lại chơi trò đó nhỉ?!- một nhân viên thanh toán cười nói với bạn mình. Cô kia gật đầu: - ừ, tuần nào cũng đến, đổi thẻ hội viên cho nhau, rồi lại thi mua đồ… Chỉ cần những lời đó, chỉ nghe tới những lời đó, một người đàn ông chạy vội vã ra cửa, rồi lại chạy đuổi theo bóng chiếc ô tô đang chạy dần xa… - Cô có thể cho tôi biết địa chỉ của hai mẹ con vừa rồi không? Trong hồ sơ đăng kí hội viên cao cấp chắc chắn có. - Tôi e là không được, thưa ngài.- cô nhân viên quầy thanh toán e ngại nói- điều đó là không được phép… - Với thứ này thì sao?- người đàn ông mỉm cười.- đặt lên quầy một đôi guốc đẹp như mộng vừa lấy từ quầy hàng – thế này nhẽ, cô hãy giữ nó, còn tôi sẽ thanh toán, cô cho tôi địa chỉ. Một việc đơn giản đã được giải quyết. Ngón tay cô nhân viên lướt nhanh trên bàn phím. Chỉ 30 giây sau, một tờ giấy nhỏ được in ra đưa cho người đàn ông. Anh ta mỉm cười nhận lấy rồi rời khỏi đó. - Em không thoát khỏi tôi được đâu…Ngày hôm đó nắng ngày càng vàng rộm… thật thích hợp cho một cuộc săn đuổi làm sao.Thế giới này có một quy luật: Nếu đã có người trốn. Thì chắc chắn có người đuổi!THE END. Freesia phan 2 giờ 52 phút ngày 27/6/2010


Bài viết Toi biet do la sai trai. Nhung toi van se tiep tuc. Toi biet cach sua chua loi lam nay. Nhung toi van se tiep tuc. Toi biet do la con nong noi. Nhung toi van se tiep tuc. Toi biet minh se bi phi bang. Nhung toi van se yeu thang nhoc do…No – chi la mot thang nhoc. Mot thang nhoc khong hon. No la mot thang nhoc 18 tuoi. No la mot thang nhoc con ngoi trong ghe nha truong. Va no la hoc sinh cua toi.Toi – chi la mot ba co gia. Mot ba co gia khong hon. Toi la mot ba co gia 27 tuoi. Toi la mot giao vien co mong tren ghe nha truong. Va toi la giao vien chu nhiem cua no.No thich danh nhau. Con toi ngan no danh nhau. No thich tron hoc. Con toi ngan no tron hoc. No thich da ban gai. Con toi ngan no da ban gai. No thich hon xuoc. Con toi ngan no hon xuoc. …. No thich lam gi. Toi ngan no lam cai do. Boi vi no nong noi, boi vi no chi la tre con. Boi vi hang van van dieu nhu the nua… Cung boi vi the ma no yeu toi…Toi khong phai la sat da. Toi cung chi la con nguoi…Toi la mot ba co gia khong nguoi yeu, khong chong. No la mot thang nhoc co hang ta ban gai, khong vo.Toi va no. No va toi. Ghep hai manh lai se duoc toan canh cua mot van de mau thuan. Toi va no. No va toi. Ghep hai manh lai se duoc mot trai tim sut seo…——————– - Toi yeu em. No noi voi toi khi toi dang mang nhiec no tham te vi lai di danh nhau. Ngay hom ay, toi thang thot nhin no, con mat nhu lot ra ngoai toi noi. Thang hoc tro cua toi, thang hoc tro ngo nguoc cua toi vua noi gi? - Dung mong co se mui long vi loi noi doi do.- toi nghiem khac noi voi no, doi long may nhiu lai. Tui hoc sinh bay gio sao co the nghi ra du li do de tranh toi den nhu the? - Toi noi thuc.- no nhin lai toi, anh mat kien dinh, no noi voi giong cuc ki kien nhan, y het cai giong toi van dung de giang giai nhung dieu kho hieu cho lu hoc tro cua minh… Toi nhin no. No nhin toi. Roi toi tho dai. - Em khong tin toi phai khong?- Thang nhoc hoi. Con toi khong tra loi no. - Toi se chung minh cho em thay. - thoi dung.- toi ngan can, trong long co chut so hai. O cai tuoi cua no, toi hieu, no co the lam bat ki dieu dai dot nao, toi la co giao, tat nhien toi hieu tui hoc tro cua toi nghi gi… - Vay em tin toi chu? – no lai hoi. Lan nay co ngu dieu gi do rat la lung trong giong noi cua no… mot ngu dieu ma toi chua tung cam nhan qua… Van khong tra loi no. Nhung toi gat dau. Con thang nhoc. Chang hieu sao no hu len dien dai. Ca san thuong tran ngap tieng cuoi vui suong cua no…—————————— - Hoa cho em.- no trao mot bo hong nhung do tham vao long toi. Bo hong du tram bong. Mot bo hong do ruc. - Vi sao?- toi ngo ngac hoi. - Vi toi yeu em.- no tra loi nhu do la le di nhien tren the gioi nay. No dang giang giai cho toi hieu mot van de cuc ki kho hieu. Toi tat nhien la co giao cua no. Nhung no lai la thay giao cua toi ve tinh yeu…—————————— - Di cong vien choi thoi.- no cuoi. Nu cuoi cua no sang ro nhu mot thang be nhan duoc mon qua la mot chu robot. Toi dung do, tran tran nhin no, hoi chinh minh. Khong di voi no, no lai ranh roi thoi gian ma di danh nhau, gay su. Di voi no, chang co dieu gi te hai xay ra ca. Va mot lan nua. Toi gat dau.—————————- - Em dung so. Hay theo toi.- no long nhung ngon tay cua no chat that chat vao tay toi. Co go cung khong noi. Toi nguoc mat nhin no. Thang nhoc cua toi cao qua. Va anh sang dang chieu vao khuon mat rang ngoi cua no. Roi toi nguoc mat nhin tro du tien. Cung cao qua… Toi lac dau. - Toi mua ve roi.- thang be chot nung niu.- em khong biet rang hoc sinh rat it tien tieu vat sao? Em chang nghi cho vi tien cua toi gi ca… - Em di tra lai ve di, co cho.- toi khoanh tay truoc nguc, ngoi xuong ghe da, dang ve san sang cho doi. Con no thi nhat quyet: - Khong. Em muon di cung co. - Tai sao? Mat thang be xiu lai, no ngap ngung suy nghi roi moi noi: -… ngay truoc… em chua bao gio duoc bo me dan di cong vien choi ca… Em muon choi moi tro ngay hom nay… Dang dieu no rat tui than. Con toi thi lai la loai nguoi de mui long. Toi khong noi gi ca, chi di truoc thang be len chiec cau thang sat de buoc len chiec long du tien, roi dung nhin ve phia no o vi tri do. Thang be mat sang len, nhay phoc mot cai vao trong roi keo tay toi vao khong chut ngan ngai. Toi nga xuong ghe, cho ngoi ngay sat canh no. La lung, thang be xiet chat tay toi hon nhu no dang so hai dieu gi do. - Co… co the om em khong? Mat no nham dang dieu met moi. Ro rang nhung ngon tay dang run len trong tay toi. Thang nhoc so do cao sao? Toi quang tay qua nguoi no, vo vo vao vai an ui: - Khong sao dau. An toan lam. Canh lai dep nua… Khi toi moi noi den do, no om cham lay toi, dat cam no len vai toi: - Co oi em so lam!- no thot len, ro rang la dang hoang loan that su. No khien toi boi roi, chi biet noi nhung loi sao rong de tran an no nhung thang be cung khong kha hon chut nao, no lien tuc keu so va ngay cang om toi chat hon. Mai den khi du quay di het vong, nguoi nhan vien mo canh cua cho chung toi, thang be moi chiu buong toi ra, nhung tay thi nhat quyet khong chiu tha, tuy co noi long hon. Buoc chan xuong cham mat dat. Thang nhoc tho phao nhu trut duoc ganh nang gi lon lam. No quay sang phia toi, cuoi rat tuoi: - Toi yeu em. Day khong phai lan dau tien no noi cau do, nhung khong hieu sao lan nay, tung chu no thot ra deu nhu dien chich vao nguoi toi tung con. Toi hot hoang giau cam xuc trong day mat va quay mat di. Con no, chi la mot thang nhoc, van vo tu dan toi di an kem. Con toi, so hai den do mo hoi vi phan ung cua minh vua roi… Rot cuc… la the nao?————————————– Dem ve. Toi – mot ba co gia 27 tuoi co don tren chiec giuong rong rai thenh thang… menh mang nghi ve no… Nghi ve nu cuoi no danh cho toi. Nghi ve cai nam tay that chat. Nghi ve giay phut no om lay toi. Nghi ve khoanh khac no noi yeu toi… Co gi do trong toi khe rung…————————————- Ngay hom sau khi dung truoc no, toi thay minh run… - Hom qua em ngu khong ngon sao?- no lo lang, ngon tay cham lenduong vien tham xung quanh mat toi. Toi lac dau. Voi thang be nay, khong hieu sao toi luon rat kiem loi. - Dung yeu co nua.- toi bat chot noi, tai thay la lam voi giong vo tinh cua minh. - Tai sao?- lan nay lai la thang be dat cau hoi do voi toi. Kho khan cho mot cau tra loi… - Toi khong thich. Rat phien.- toi cha xat len tim no…toi biet… toi con biet rang minh dang doi long… Thang be nhin toi, tim net gia doi trong mat toi… Nhung toi da giau qua ki… va the la thang be bo di… Con toi… dau nhoi…———————————– No xin chuyen lop. Nha truong chap thuan. Toi khong con la chu nhiem cua no. Nhung van day no mon phu. Trong lop hoc, anh mat no nhin nhu thieu dot toi. Nguoi toi nong bung, co gang binh tinh tiep tuc bai giang… Nhung khong the… Chinh toi la nguoi bo chay khoi lop hoc… khong phai no… Toi nghi om. Nguoi toi sot cao khong tuong, ve den nha la toi nga guc xuong giuong khong nhuc nhich noi. Can nha trong hoac co don cua toi toi om, khong bong nguoi nao ngoai toi. Toi nhin can nha… va bong choc them ghe gom mot bong hinh…———————————- Coc Coc Coc. Toi mo doi mat met moi cua minh nhin ra phia cua so. Qua lop kinh, toi nhin thay no. Di dong reo: - Co mo cua cho em di. - Em ve di, co met lam. - em den cham soc cho co ma.- no gat gat dau, co gang truyen su am ap tu doi mat toi toi qua lop kinh day. Va no thanh cong. Toi voi tay mo khoa cua so ngay canh giuong. No treo vao trong. Tay xach du thu do. Roi no hap tap lao vao bep, lach cach nau nuong. Toi bat giac mim cuoi. - Xong roi!- vai phut sau, no reo len, bung ra mot bat chao, muc tung thia, thoi cho nguoi roi dua len mieng toi.- em an di! Toi ngo ngac, cach xung ho cua thang nhoc nay la that, kieu nhu no tuy hung ma goi vay. Toi vat va mai moi an het bat chao roi lai lim dim mat muon ngu. Thang nhoc voi va dua thuoc cho toi uong roi bung ra mot chau nuoc mat lanh. Vat khan, dat len tran toi. - Em ngu di.- no cuoi, tay khe cham vao may lon toc cua toi. Chang hieu sao, toi ngu that. ———————————– Toi ngoi day, lay chiec khan tren tran minh dat len ban. Thang nhoc da ngu gat tren san, than nguoi no cuon tron nhu mot chu tom. Hinh nhu no cung giong toi… co cam giac khong an toan khi ngu… Nhung lan nay toi da ngu mot giac khong mong mi, an lanh den ki la khi co no o ben… - Em dang ngam toi a?- toi giat minh, mai suy nghi ma no thuc giac luc nao toi khong biet. No dui mat, trong nhu mot chu cun con khi moi ngu day, chop hang mi dai cua no nhin ve phia toi. - Em thay do hon chua?- no dua tay dat len tran toi xem thu roi cuoi – het sot roi. Em con met khong? Toi lac. Va no dua ngay cho toi coc nuoc da chuan bi san: - Uong di. Den luc do, toi moi nhan ra minh dang khat chay kho ca co hong. No lai cuoi, hinh nhu no biet suc manh cua nu cuoi do nen moi hay dung den the. - Dung cuoi nua.- toi buot mieng. - Tai sao? - Co khong thich. Mat no chot rat hi hung, kieu dang nhu no vua phat hien ra dieu gi thu vi lam. - Co thich nu cuoi cua em. - Ha?- toi ta hoa, khong the giau noi su lo so tren guong mat minh nua. No vua moi phat hien ra toi nghi gi! - Em thich nu cuoi cua toi.- no nhac lai. Nhung voi ngu dieu khac han. Mot su khang dinh chac chan, co phan thich thu va… quyen ru chang? - Em thich toi.- no cuoi mim. - Khong.- toi co gang tran tinh minh, cuoi cung cung thot ra duoc mot loi, nhung giong toi lai kho khoc, ro rang la noi doi. Troi oi! - Vay em hay hon len tran toi di! Hay chung minh rang em khong thich toi!- no noi, lai mot nu... cuoi nhung lan nay co phan ranh manh khon cung. Toi cung do nguoi. No noi toi hay chung minh! Bang cach hon len tran no! Toan than toi gio dang run len lay bay, phai co gang lam moi khong thot ra tieng long minh, vay ma no lai bat toi lam hanh dong do! Nho dau… toi mat tu chu thi sao?… Toi nhin tran no, mai toc bu xu che phu di lan da min. Thoi duoc roi, toi xin thua nhan voi long minh rang bay gio den cai tran cua no cung thu hut toi. Toi nham mat, dua moi tien lai gan tran no. Khong ngoai du doan cua toi, boi vi toi la co giao, boi vi toi luon hieu hoc tro, va boi vi toi luon thich doc truyen tinh cam… Dieu tat nhien la… toi cam nhan lan moi mem cua no cham vao moi toi… Nhu trong phim, se co canh mot nguoi day ra va mot nguoi bi an tat. Mot cu tat manh khien nguoi do dau dieng cho lan sau khong dam lam vay nua. Nhung rat tiec, day khong phai phim. Va toi. Chi con nho rang minh da chet sung. Khong dong day noi. Khong cu dong noi. Moi day than kinh cua toi hoan toan te liet. Nao toi da ngung hoat dong. Dieu do giai thich cho tat ca. Giai thich cho viec tai sao toi lai de no hon minh. Giai thich cho viec tai sao toi lai… dap lai no… Mui huong tu nguoi no toa ra quan lay toi khong roi, mot mui huong ki la dua toi vao coi mong, danh mat moi li tri trong toi, day dua no den mot noi xa lam, chi giu lai trong toi mot trai tim dang thon thuc vi yeu… Toi biet rang minh yeu no… Qua tung nhip dap manh liet trong long nguc nay day…——————————– Chieu hom ay, khi no con dang say ngu… Toi chay tron. Toi khong thu don hanh li, toi chi mang tien va the tin dung theo minh. Toi chay tron khoi no. Chay tron khoi xuc cam dang phoi ra ngoai net mat toi. Phai, toi la mot phu nu da truong thanh… va gio day toi chay tron nhu mot con nhoc… Toi chi la mot dua ngoc nghech… khong hon…Khi tinh mong… nguoi ta se phat hien ra rang con co nhieu thu quan trong hon tinh yeu…——————————– - Con hay di gap mat di. Day la anh nguoi do. Con khong con tre nua… - Vang.- toi noi ngay, lap liem di nhung loi me dinh thot ra. Me cung bat ngo nhin lai toi… Day la lan dau tien toi dong y chuyen gap mat gioi thieu va ket hon. Ba im lang khong noi them loi nao. Duong nhu ba cung hieu rang toi dot nhien chuyen ve nha song la co li do…——————————– Ket hon va sinh con. Toi lam nhung viec nhu moi phu nu khac deu lam. Dung, toi da lay nguoi gap mat hom do. Anh khong dep trai, khong quyen ru nhuthang nhoc do…Nhung anh la mot nguoi dan ong truong thanh…——————————- Mot ngay nang, toi dan dua con gai 12 tuoi cua minh di mua sam. Chong toi luon ban biu voi du loai cong viec, anh lai bo toi co don o nha nhu bo da lam voi me toi. Nhung cung may man nhu me, toi co mot dua con gai de an ui. It nhat, anh cung lam tron bon phan cua mot nguoi chong – cho toi tien va con cai. Toa nha cao, gom toan hang thoi trang cao cap. Hai me con toi da danh cuoc voi nhau ai chon duoc do nhieu hon trong vong nua tieng se chien thang. Toi chay hap tap tren doi guoc cao got cua minh, goi nhan vien dong goi roi mang ra quay thanh toan tat ca nhung do gi hop mat. Chiec the bach kim cua toi quet qua quet lai may khong biet bao nhieu lan. Con gai toi, cung khong kem canh, no dung cai the cua no cung hieu qua khong kem! Khi dang di chuyen voi mot toc do chong mat, toi va vao mot nguoi dan ong. Chiec tui xach da ca sau cua toi roi xuong dat, vang ra xa. Toi xin loi nguoi do roi voi va chay toi cho chiec tui, suyt xoa nang no len. Oi chao, may man la no khong sao! - Em khong nhan ra toi sao? Toi huong anh mat ra quet nguoi do tu duoi len tren. Giay, check! Cua Gust! Quan, check! Cua Mirolan! Vest, check! Cung bo voi quan! Ca vat, check! Hang lua tu Milan! Kieu toc, check! Cuc ki hop voi khuon mat! Mot phong thai lich lam, dung kieu mot nguoi dan ong thanh dat! - Em thuc su khong nhan ra toi sao?- nguoi dan ong do lap lai. Toi nhin, nhin va nhin. Ha ha, tat nhien la toi biet con nguoi nay. Chi la toi khong muon bieu hien ra ngoai mat rang toi nho anh ta la ai mot chut nao. Mac du da 13 nam troi qua, mac du anh ta da thay tu bo dong phuc hoc sinh sang vest tong duyet tong, nhung lam sao toi co the quen cho noi moi tinh duy nhat cua doi toi? - Xin loi, nhung anh biet toi sao?- toi to ve than thien, chop chop mat ngay tho. Ma cung kha la kho de ngay tho khi da la mot phu nu 40 tuoi, co chong va con co con! Nhat la khi dua con ay da biet mua sam cuc sanh! - Em…- nguoi do chua noi dut cau thi da bi cat ngang boi tieng goi me lanh lot cua con gai toi: - Con thang roi! Het thoi gian! Va me da thua! Ha ha. No cuoi, mong ngung nguay sung suong dung truoc quay thanh toan. Anh ta sung so nhin dong do, tui, hop chat cao nhu nui bay ra thanh dong to duoi san – chien cong cua hai me con. Toi quay ra anh ta, cuoi lich su: - Xin loi, nhung toi co viec. Tam biet anh. Toi rao buoc nhung anh ta tum tay toi lai: - Em dau co quen toi. Lan nay thi toi hoang. Hoang that su! Mot ben la dua con gai dang goi ten toi o phia xa. Mot ben la tinh yeu cua doi toi dang tum tay ngay sat ben… Eva – nguoi phu nu dau tien cua loai nguoi. Nang an trai tao bi cam va dem den tham hoa cho con chau minh. Toi khong muon an trai cam de roi moi tai hoa do len dau dua con gai be nho cua toi… - Anh nham nguoi roi.- giong toi lanh leo- buong toi ra, hay cu xu nhu mot quy ong cho du anh co nham toi voi ai di chang nua. Noi nay chi danh cho nguoi giau co va van minh.- ngu dieu deu deu, nhung du su quyen quy trong do de anh ta phai buong tay toi. - Anh khong co nham! – anh ta khang dinh trong xuc cam trao dang.- em la Thai Bang Bang! Toi mim cuoi: - Bay gio thi anh nham that roi day.- toi gio chiec the hoi vien cao cap ra cho anh ta xem. Cai ten tren do ghi ro rang ba chu : ” Lam Han Mac”. Canh tay anh ta bay gio buong thong, anh mat vo hon nhin toi. Con toi thi lai chao lich su va roi khoi do, tien gan hon ve phia con gai minh, co tran tinh tam tri. Nguoi tai xe voi va chat nhung tui do cua me con toi len xe roi theo lenh toi nhanh chong roi di. Con gai toi thac mac tai sao lai khan truong nhu the nhung toi khong tra loi. Neu noi bat ki cau nao luc nay thi giong toi se vo oa ra mat…- Nay, hom nay hai me con ho lai choi tro do nhi?!- mot nhan vien thanh toan cuoi noi voi ban minh. Co kia gat dau: - u, tuan nao cung den, doi the hoi vien cho nhau, roi lai thi mua do… Chi can nhung loi do, chi nghe toi nhung loi do, mot nguoi dan ong chay voi va ra cua, roi lai chay duoi theo bong chiec o to dang chay dan xa… - Co co the cho toi biet dia chi cua hai me con vua roi khong? Trong ho so dang ki hoi vien cao cap chac chan co. - Toi e la khong duoc, thua ngai.- co nhan vien quay thanh toan e ngai noi- dieu do la khong duoc phep… - Voi thu nay thi sao?- nguoi dan ong mim cuoi.- dat len quay mot doi guoc dep nhu mong vua lay tu quay hang – the nay nhe, co hay giu no, con toi se thanh toan, co cho toi dia chi. Mot viec don gian da duoc giai quyet. Ngon tay co nhan vien luot nhanh tren ban phim. Chi 30 giay sau, mot to giay nho duoc in ra dua cho nguoi dan ong. Anh ta mim cuoi nhan lay roi roi khoi do. - Em khong thoat khoi toi duoc dau…Ngay hom do nang ngay cang vang rom… that thich hop cho mot cuoc san duoi lam sao.The gioi nay co mot quy luat: Neu da co nguoi tron. Thi chac chan co nguoi duoi!THE END. Freesia phan 2 gio 52 phut ngay 27/6/2010

Tìm kiếm | SEO | lượt xem: 27

Lỗi!
Tình trạng dữ liệu

Có lỗi xảy ra!


19CCBot, Googlebot, Googlebot-Mobile, Googlebot, Baiduspider,
Tôi biết đó là sai trái.
 Nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục.
 Tôi biết cách sửa chữa lỗi lầm này.
 Nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục.
 Tôi biết đó là cơn nông nổi.
 Nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục.
 Tôi biết mình sẽ bị phỉ báng.
 Nhưng tôi vẫn sẽ yêu thằng nhóc đó…Nó – chỉ là một thằng nhóc. Một thằng nhóc không hơn. Nó là một thằng nhóc 18 tuổi. Nó là một thằng nhóc còn ngồi trong ghế nhà trường.
 Và nó là học sinh của tôi.Tôi – chỉ là một bà cô già. Một bà cô già không hơn. Tôi là một bà cô già 27 tuổi. Tôi là một giáo viên cọ mông trên ghế nhà trường.
 Và tôi là giáo viên chủ nhiệm của nó.Nó thích đánh nhau. Còn tôi ngăn nó đánh nhau.
 Nó thích trốn học. Còn tôi ngăn nó trốn học.
 Nó thích đá bạn gái. Còn tôi ngăn nó đá bạn gái.
 Nó thích hỗn xược. Còn tôi ngăn nó hỗn xược.
 ….
 Nó thích làm gì. Tôi ngăn nó làm cái đó.
 Bởi vì nó nông nổi, bởi vì nó chỉ là trẻ con. Bởi vì hàng vạn vạn điều như thế nữa…
 Cũng bởi vì thế mà nó yêu tôi…Tôi không phải là sắt đá. Tôi cũng chỉ là con người…Tôi là một bà cô già không người yêu, không chồng.
 Nó là một thằng nhóc có hàng tá bạn gái, không vợ.Tôi và nó. Nó và tôi. Ghép hai mảnh lại sẽ được toàn cảnh của một vấn đề mâu thuẫn.
 Tôi và nó. Nó và tôi. Ghép hai mảnh lại sẽ được một trái tim sứt sẹo…——————–
 - Tôi yêu em.
 Nó nói với tôi khi tôi đang mắng nhiếc nó thậm tệ vì lại đi đánh nhau.
 Ngày hôm ấy, tôi thảng thốt nhìn nó, con mắt như lọt ra ngoài tới nơi. Thằng học trò của tôi, thằng học trò ngỗ ngược của tôi vừa nói gì?
 - Đừng mong cô sẽ mủi lòng vì lời nói dối đó.- tôi nghiêm khắc nói với nó, đôi lông mày nhíu lại. Tụi học sinh bây giờ sao có thể nghĩ ra đủ lí do để tránh tội đến như thế?
 - Tôi nói thực.- nó nhìn lại tôi, ánh mắt kiên định, nó nói với giọng cực kì kiên nhẫn, y hệt cái giọng tôi vẫn dùng để giảng giải những điều khó hiểu cho lũ học trò của mình…
 Tôi nhìn nó. Nó nhìn tôi.
 Rồi tôi thở dài.
 - Em không tin tôi phải không?- Thằng nhóc hỏi.
 Còn tôi không trả lời nó.
 - Tôi sẽ chứng minh cho em thấy.
 - thôi đừng.- tôi ngăn cản, trong lòng có chút sợ hãi. Ở cái tuổi của nó, tôi hiểu, nó có thể làm bất kì điều dại dột nào, tôi là cô giáo, tất nhiên tôi hiểu tụi học trò của tôi nghĩ gì…
 - Vậy em tin tôi chứ? – nó lại hỏi. Lần này có ngữ điệu gì đó rất lạ lùng trong giọng nói của nó… một ngữ điệu mà tôi chưa từng cảm nhận qua…
 Vẫn không trả lời nó. Nhưng tôi gật đầu.
 Còn thằng nhóc. Chẳng hiểu sao nó hú lên điên dại. Cả sân thượng tràn ngập tiếng cười vui sướng của nó…——————————
 - Hoa cho em.- nó trao một bó hồng nhung đỏ thắm vào lòng tôi. Bó hồng đủ trăm bông. Một bó hồng đỏ rực.
 - Vì sao?- tôi ngơ ngác hỏi.
 - Vì tôi yêu em.- nó trả lời như đó là lẽ dĩ nhiên trên thế giới này.
 Nó đang giảng giải cho tôi hiểu một vấn đề cực kì khó hiểu.
 Tôi tất nhiên là cô giáo của nó. Nhưng nó lại là thầy giáo của tôi về tình yêu…——————————
 - Đi công viên chơi thôi.- nó cười. Nụ cười của nó sáng rỡ như một thằng bé nhận được món quà là một chú robot.
 Tôi đứng đó, trân trân nhìn nó, hỏi chính mình.
 Không đi với nó, nó lại rảnh rỗi thời gian mà đi đánh nhau, gây sự.
 Đi với nó, chẳng có điều gì tệ hại xảy ra cả.
 Và một lần nữa. Tôi gật đầu.—————————-
 - Em đừng sợ. Hãy theo tôi.- nó lồng những ngón tay của nó chặt thật chặt vào tay tôi. Có gỡ cũng không nổi. Tôi ngước mắt nhìn nó. Thằng nhóc của tôi cao quá. Và ánh sáng đang chiếu vào khuôn mặt rạng ngời của nó. Rồi tôi ngước mắt nhìn trò đu tiên. Cũng cao quá…
 Tôi lắc đầu.
 - Tôi mua vé rồi.- thằng bé chợt nũng nịu.- em không biết rằng học sinh rất ít tiền tiêu vặt sao? Em chẳng nghĩ cho ví tiền của tôi gì cả…
 - Em đi trả lại vé đi, cô chờ.- tôi khoanh tay trước ngực, ngồi xuống ghế đá, dáng vẻ sẵn sàng chờ đợi. Còn nó thì nhất quyết:
 - Không. Em muốn đi cùng cô.
 - Tại sao?
 Mặt thằng bé xịu lại, nó ngập ngừng suy nghĩ rồi mới nói:
 -… ngày trước… em chưa bao giờ được bố mẹ dẫn đi công viên chơi cả… Em muốn chơi mọi trò ngày hôm nay…
 Dáng điệu nó rất tủi thân. Còn tôi thì lại là loại người dễ mủi lòng. Tôi không nói gì cả, chỉ đi trước thằng bé lên chiếc cầu thang sắt để bước lên chiếc lồng đu tiên, rồi đứng nhìn về phía nó ở vị trí đó. Thằng bé mắt sáng lên, nhảy phốc một cái vào trong rồi kéo tay tôi vào không chút ngần ngại. Tôi ngã xuống ghế, chỗ ngồi ngay sát cạnh nó. Lạ lùng, thằng bé xiết chặt tay tôi hơn như nó đang sợ hãi điều gì đó.
 - Cô… có thể ôm em không?
 Mắt nó nhắm dáng điệu mệt mỏi. Rõ ràng những ngón tay đang run lên trong tay tôi. Thằng nhóc sợ độ cao sao?
 Tôi quàng tay qua người nó, vỗ vỗ vào vai an ủi:
 - Không sao đâu. An toàn lắm. Cảnh lại đẹp nữa…
 Khi tôi mới nói đến đó, nó ôm chầm lấy tôi, đặt cằm nó lên vai tôi:
 - Cô ơi em sợ lắm!- nó thốt lên, rõ ràng là đang hoảng loạn thật sự.
 Nó khiến tôi bối rối, chỉ biết nói những lời sáo rỗng để trấn an nó nhưng thằng bé cũng không khá hơn chút nào, nó liên tục kêu sợ và ngày càng ôm tôi chặt hơn.
 Mãi đến khi đu quay đi hết vòng, người nhân viên mở cánh cửa cho chúng tôi, thằng bé mới chịu buông tôi ra, nhưng tay thì nhất quyết không chịu thả, tuy có nới lỏng hơn.
 Bước chân xuống chạm mặt đất. Thằng nhóc thở phào như trút được gánh nặng gì lớn lắm. Nó quay sang phía tôi, cười rất tươi:
 - Tôi yêu em.
 Đây không phải lần đầu tiên nó nói câu đó, nhưng không hiểu sao lần này, từng chữ nó thốt ra đều như điện chích vào người tôi từng cơn. Tôi hốt hoảng giấu cảm xúc trong đáy mắt và quay mặt đi. Còn nó, chỉ là một thằng nhóc, vẫn vô tư dẫn tôi đi ăn kem.
 Còn tôi, sợ hãi đến đổ mồ hôi vì phản ứng của mình vừa rồi…
 Rốt cục… là thế nào?————————————–
 Đêm về. Tôi – một bà cô già 27 tuổi cô đơn trên chiếc giường rộng rãi thênh thang… mênh mang nghĩ về nó…
 Nghĩ về nụ cười nó dành cho tôi.
 Nghĩ về cái nắm tay thật chặt.
 Nghĩ về giây phút nó ôm lấy tôi.
 Nghĩ về khoảnh khắc nó nói yêu tôi…
 Có gì đó trong tôi khẽ rung…————————————-
 Ngày hôm sau khi đứng trước nó, tôi thấy mình run…
 - Hôm qua em ngủ không ngon sao?- nó lo lắng, ngón tay chạm lênđường viền thâm xung quanh mắt tôi.
 Tôi lắc đầu. Với thằng bé này, không hiểu sao tôi luôn rất kiệm lời.
 - Đừng yêu cô nữa.- tôi bất chợt nói, tai thấy lạ lẫm với giọng vô tình của mình.
 - Tại sao?- lần này lại là thằng bé đặt câu hỏi đó với tôi.
 Khó khăn cho một câu trả lời…
 - Tôi không thích. Rất phiền.- tôi chà xát lên tim nó…tôi biết… tôi còn biết rằng mình đang dối lòng…
 Thằng bé nhìn tôi, tìm nét giả dối trong mắt tôi… Nhưng tôi đã giấu quá kĩ… và thế là thằng bé bỏ đi… Còn tôi… đau nhói…———————————–
 Nó xin chuyển lớp. Nhà trường chấp thuận.
 Tôi không còn là chủ nhiệm của nó. Nhưng vẫn dạy nó môn phụ.
 Trong lớp học, ánh mắt nó nhìn như thiêu đốt tôi. Người tôi nóng bừng, cố gắng bình tĩnh tiếp tục bài giảng… Nhưng không thể… Chính tôi là người bỏ chạy khỏi lớp học… không phải nó…
 Tôi nghỉ ốm. Người tôi sốt cao không tưởng, về đến nhà là tôi ngã gục xuống giường không nhúc nhích nổi. Căn nhà trống hoác cô đơn của tôi tối om, không bóng người nào ngoài tôi. Tôi nhìn căn nhà… và bỗng chốc thèm ghê gớm một bóng hình…———————————-
 Cộc Cộc Cộc.
 Tôi mở đôi mắt mệt mỏi của mình nhìn ra phía cửa sổ. Qua lớp kính, tôi nhìn thấy nó. Di động reo:
 - Cô mở cửa cho em đi.
 - Em về đi, cô mệt lắm.
 - em đến chăm sóc cho cô mà.- nó gật gật đầu, cố gắng truyền sự ấm áp từ đôi mắt tới tôi qua lớp kính dày.
 Và nó thành công. Tôi với tay mở khóa cửa sổ ngay cạnh giường. Nó trèo vào trong. Tay xách đủ thứ đồ. Rồi nó hấp tấp lao vào bếp, lạch cạch nấu nướng. Tôi bất giác mỉm cười.
 - Xong rồi!- vài phút sau, nó reo lên, bưng ra một bát cháo, múc từng thìa, thổi cho nguội rồi đưa lên miệng tôi.- em ăn đi!
 Tôi ngơ ngác, cách xưng hô của thằng nhóc này lạ thật, kiểu như nó tùy hứng mà gọi vậy.
 Tôi vật vã mãi mới ăn hết bát cháo rồi lại lim dim mắt muốn ngủ. Thằng nhóc vội vã đưa thuốc cho tôi uống rồi bưng ra một chậu nước mát lạnh. Vắt khăn, đặt lên trán tôi.
 - Em ngủ đi.- nó cười, tay khẽ chạm vào mấy lọn tóc của tôi.
 Chẳng hiểu sao, tôi ngủ thật.
 ———————————–
 Tôi ngồi dậy, lấy chiếc khăn trên trán mình đặt lên bàn. Thằng nhóc đã ngủ gật trên sàn, thân người nó cuộn tròn như một chú tôm. Hình như nó cũng giống tôi… có cảm giác không an toàn khi ngủ… Nhưng lần này tôi đã ngủ một giấc không mộng mị, an lành đến kì lạ khi có nó ở bên…
 - Em đang ngắm tôi à?- tôi giật mình, mải suy nghĩ mà nó thức giấc lúc nào tôi không biết.
 Nó dụi mắt, trông như một chú cún con khi mới ngủ dậy, chớp hàng mi dài của nó nhìn về phía tôi.
 - Em thấy đỡ hơn chưa?- nó đưa tay đặt lên trán tôi xem thử rồi cười – hết sốt rồi. Em còn mệt không?
 Tôi lắc. Và nó đưa ngay cho tôi cốc nước đã chuẩn bị sẵn:
 - Uống đi.
 Đến lúc đó, tôi mới nhận ra mình đang khát cháy khô cả cổ họng. Nó lại cười, hình như nó biết sức mạnh của nụ cười đó nên mới hay dùng đến thế.
 - Đừng cười nữa.- tôi buột miệng.
 - Tại sao?
 - Cô không thích.
 Mặt nó chợt rất hí hửng, kiểu dạng như nó vừa phát hiện ra điều gì thú vị lắm.
 - Cô thích nụ cười của em.
 - Hả?- tôi tá hỏa, không thể giấu nổi sự lo sợ trên gương mặt mình nữa. Nó vừa mới phát hiện ra tôi nghĩ gì!
 - Em thích nụ cười của tôi.- nó nhắc lại. Nhưng với ngữ điệu khác hẳn. Một sự khẳng định chắc chắn, có phần thích thú và… quyến rũ chăng?
 - Em thích tôi.- nó cười mỉm.
 - Không.- tôi cố gắng trấn tĩnh mình, cuối cùng cũng thốt ra được một lời, nhưng giọng tôi lại khô khốc, rõ ràng là nói dối. Trời ơi!
 - Vậy em hãy hôn lên trán tôi đi! Hãy chứng minh rằng em không thích tôi!- nó nói, lại một nụ...

cười nhưng lần này có phần ranh mãnh khôn cùng.
 Tôi cứng đờ người. Nó nói tôi hãy chứng minh! Bằng cách hôn lên trán nó! Toàn thân tôi giờ đang run lên lẩy bẩy, phải cố gắng lắm mới không thốt ra tiếng lòng mình, vậy mà nó lại bắt tôi làm hành động đó! Nhỡ đâu… tôi mất tự chủ thì sao?…
 Tôi nhìn trán nó, mái tóc bù xù che phủ đi làn da mịn. Thôi được rồi, tôi xin thừa nhận với lòng mình rằng bây giờ đến cái trán của nó cũng thu hút tôi.
 Tôi nhắm mắt, đưa môi tiến lại gần trán nó.
 Không ngoài dự đoán của tôi, bởi vì tôi là cô giáo, bởi vì tôi luôn hiểu học trò, và bởi vì tôi luôn thích đọc truyện tình cảm… Điều tất nhiên là… tôi cảm nhận làn môi mềm của nó chạm vào môi tôi…
 Như trong phim, sẽ có cảnh một người đẩy ra và một người bị ăn tát. Một cú tát mạnh khiến người đó đau điếng cho lần sau không dám làm vậy nữa.
 Nhưng rất tiếc, đây không phải phim.
 Và tôi. Chỉ còn nhớ rằng mình đã chết sững. Không động đậy nổi. Không cử động nổi. Mọi dây thần kinh của tôi hoàn toàn tê liệt. Não tôi đã ngừng hoạt động.
 Điều đó giải thích cho tất cả.
 Giải thích cho việc tại sao tôi lại để nó hôn mình.
 Giải thích cho việc tại sao tôi lại… đáp lại nó…
 Mùi hương từ người nó tỏa ra quấn lấy tôi không rời, một mùi hương kì lạ đưa tôi vào cõi mộng, đánh mất mọi lí trí trong tôi, đẩy đưa nó đến một nơi xa lắm, chỉ giữ lại trong tôi một trái tim đang thổn thức vì yêu… Tôi biết rằng mình yêu nó… Qua từng nhịp đập mãnh liệt trong lồng ngực này đây…——————————–
 Chiều hôm ấy, khi nó còn đang say ngủ…
 Tôi chạy trốn.
 Tôi không thu dọn hành lí, tôi chỉ mang tiền và thẻ tín dụng theo mình. Tôi chạy trốn khỏi nó.
 Chạy trốn khỏi xúc cảm đang phơi ra ngoài nét mặt tôi.
 Phải, tôi là một phụ nữ đã trưởng thành… và giờ đây tôi chạy trốn như một con nhóc… Tôi chỉ là một đứa ngốc nghếch… không hơn…Khi tỉnh mộng… người ta sẽ phát hiện ra rằng còn có nhiều thứ quan trọng hơn tình yêu…——————————–
 - Con hãy đi gặp mặt đi. Đây là ảnh người đó. Con không còn trẻ nữa…
 - Vâng.- tôi nói ngay, lấp liếm đi những lời mẹ định thốt ra. Mẹ cũng bất ngờ nhìn lại tôi… Đây là lần đầu tiên tôi đồng ý chuyện gặp mặt giới thiệu và kết hôn. Bà im lặng không nói thêm lời nào. Dường như bà cũng hiểu rằng tôi đột nhiên chuyển về nhà sống là có lí do…——————————–
 Kết hôn và sinh con. Tôi làm những việc như mọi phụ nữ khác đều làm. Đúng, tôi đã lấy người gặp mặt hôm đó. Anh không đẹp trai, không quyến rũ nhưthằng nhóc đó…Nhưng anh là một người đàn ông trưởng thành…——————————-
 Một ngày nắng, tôi dẫn đứa con gái 12 tuổi của mình đi mua sắm. Chồng tôi luôn bận bịu với đủ loại công việc, anh lại bỏ tôi cô đơn ở nhà như bố đã làm với mẹ tôi. Nhưng cũng may mắn như mẹ, tôi có một đứa con gái để an ủi. Ít nhất, anh cũng làm tròn bổn phận của một người chồng – cho tôi tiền và con cái.
 Tòa nhà cao, gồm toàn hãng thời trang cao cấp. Hai mẹ con tôi đã đánh cuộc với nhau ai chọn được đồ nhiều hơn trong vòng nửa tiếng sẽ chiến thắng. Tôi chạy hấp tấp trên đôi guốc cao gót của mình, gọi nhân viên đóng gói rồi mang ra quầy thanh toán tất cả những đồ gì hợp mắt. Chiếc thẻ bạch kim của tôi quẹt qua quẹt lại máy không biết bao nhiêu lần.
 Con gái tôi, cũng không kém cạnh, nó dùng cái thẻ của nó cũng hiệu quả không kém!
 Khi đang di chuyển với một tốc độ chóng mặt, tôi va vào một người đàn ông. Chiếc túi xách da cá sấu của tôi rơi xuống đất, văng ra xa. Tôi xin lỗi người đó rồi vội vã chạy tới chỗ chiếc túi, suýt xoa nâng nó lên. Ôi chao, may mắn là nó không sao!
 - Em không nhận ra tôi sao?
 Tôi hướng ánh mắt rà quét người đó từ dưới lên trên. Giày, check! Của Gust! Quần, check! Của Mirolan! Vest, check! Cùng bộ với quần! Cà vạt, check! Hàng lụa từ Milan! Kiểu tóc, check! Cực kì hợp với khuôn mặt! Một phong thái lịch lãm, đúng kiểu một người đàn ông thành đạt!
 - Em thực sự không nhận ra tôi sao?- người đàn ông đó lặp lại.
 Tôi nhìn, nhìn và nhìn. Ha ha, tất nhiên là tôi biết con người này. Chỉ là tôi không muốn biểu hiện ra ngoài mặt rằng tôi nhớ anh ta là ai một chút nào. Mặc dù đã 13 năm trôi qua, mặc dù anh ta đã thay từ bộ đồng phục học sinh sang vest tông duyệt tông, nhưng làm sao tôi có thể quên cho nổi mối tình duy nhất của đời tôi?
 - Xin lỗi, nhưng anh biết tôi sao?- tôi tỏ vẻ thân thiện, chớp chớp mắt ngây thơ. Mà cũng khá là khó để ngây thơ khi đã là một phụ nữ 40 tuổi, có chồng và còn có con! Nhất là khi đứa con ấy đã biết mua sắm cực sành!
 - Em…- người đó chưa nói dứt câu thì đã bị cắt ngang bởi tiếng gọi mẹ lảnh lót của con gái tôi:
 - Con thắng rồi! Hết thời gian! Và mẹ đã thua! Ha ha.
 Nó cười, mông ngúng nguẩy sung sướng đứng trước quầy thanh toán. Anh ta sững sờ nhìn đống đồ, túi, hộp chất cao như núi bày ra thành đống to dưới sàn – chiến công của hai mẹ con. Tôi quay ra anh ta, cười lịch sự:
 - Xin lỗi, nhưng tôi có việc. Tạm biệt anh.
 Tôi rảo bước nhưng anh ta túm tay tôi lại:
 - Em đâu có quên tôi.
 Lần này thì tôi hoảng. Hoảng thật sự!
 Một bên là đứa con gái đang gọi tên tôi ở phía xa.
 Một bên là tình yêu của đời tôi đang túm tay ngay sát bên…
 Eva – người phụ nữ đầu tiên của loài người. Nàng ăn trái táo bị cấm và đem đến thảm họa cho con cháu mình. Tôi không muốn ăn trái cấm để rồi mọi tai họa đổ lên đầu đứa con gái bé nhỏ của tôi…
 - Anh nhầm người rồi.- giọng tôi lạnh lẽo- buông tôi ra, hãy cư xử như một quý ông cho dù anh có nhầm tôi với ai đi chăng nữa. Nơi này chỉ dành cho người giàu có và văn minh.- ngữ điệu đều đều, nhưng đủ sự quyền quý trong đó để anh ta phải buông tay tôi.
 - Anh không có nhầm! – anh ta khẳng định trong xúc cảm trào dâng.- em là Thái Băng Băng!
 Tôi mỉm cười:
 - Bây giờ thì anh nhầm thật rồi đấy.- tôi giơ chiếc thẻ hội viên cao cấp ra cho anh ta xem. Cái tên trên đó ghi rõ ràng ba chữ : ” Lâm Hàn Mặc”.
 Cánh tay anh ta bây giờ buông thõng, ánh mắt vô hồn nhìn tôi. Còn tôi thì lại chào lịch sự và rời khỏi đó, tiến gần hơn về phía con gái mình, cố trấn tĩnh tâm trí. Người tài xế vội vã chất những túi đồ của mẹ con tôi lên xe rồi theo lệnh tôi nhanh chóng rời đi. Con gái tôi thắc mắc tại sao lại khẩn trương như thế nhưng tôi không trả lời. Nếu nói bất kì câu nào lúc này thì giọng tôi sẽ vỡ òa ra mất…- Này, hôm nay hai mẹ con họ lại chơi trò đó nhỉ?!- một nhân viên thanh toán cười nói với bạn mình. Cô kia gật đầu:
 - ừ, tuần nào cũng đến, đổi thẻ hội viên cho nhau, rồi lại thi mua đồ…
 Chỉ cần những lời đó, chỉ nghe tới những lời đó, một người đàn ông chạy vội vã ra cửa, rồi lại chạy đuổi theo bóng chiếc ô tô đang chạy dần xa…
 - Cô có thể cho tôi biết địa chỉ của hai mẹ con vừa rồi không? Trong hồ sơ đăng kí hội viên cao cấp chắc chắn có.
 - Tôi e là không được, thưa ngài.- cô nhân viên quầy thanh toán e ngại nói- điều đó là không được phép…
 - Với thứ này thì sao?- người đàn ông mỉm cười.- đặt lên quầy một đôi guốc đẹp như mộng vừa lấy từ quầy hàng – thế này nhẽ, cô hãy giữ nó, còn tôi sẽ thanh toán, cô cho tôi địa chỉ. Một việc đơn giản đã được giải quyết.
 Ngón tay cô nhân viên lướt nhanh trên bàn phím. Chỉ 30 giây sau, một tờ giấy nhỏ được in ra đưa cho người đàn ông. Anh ta mỉm cười nhận lấy rồi rời khỏi đó.
 - Em không thoát khỏi tôi được đâu…Ngày hôm đó nắng ngày càng vàng rộm… thật thích hợp cho một cuộc săn đuổi làm sao.Thế giới này có một quy luật: Nếu đã có người trốn. Thì chắc chắn có người đuổi!THE END.
 Freesia phan
 2 giờ 52 phút ngày 27/6/2010 › Tôi biết đó là sai trái. Nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục. Tôi biết cách sửa chữa lỗi lầm này. Nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục. Tôi biết đó là cơn nông nổi. Nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục. Tôi biết mình sẽ bị phỉ báng. Nhưng tôi vẫn sẽ yêu thằng nhóc đó…Nó – chỉ là một thằng nhóc. Một thằng nhóc không hơn. Nó là một thằng nhóc 18 tuổi. Nó là một thằng nhóc còn ngồi trong ghế nhà trường. Và nó là học sinh của tôi.Tôi – chỉ là một bà cô già. Một bà cô già không hơn. Tôi là một bà cô già 27 tuổi. Tôi là một giáo viên cọ mông trên ghế nhà trường. Và tôi là giáo viên chủ nhiệm của nó.Nó thích đánh nhau. Còn tôi ngăn nó đánh nhau. Nó thích trốn học. Còn tôi ngăn nó trốn học. Nó thích đá bạn gái. Còn tôi ngăn nó đá bạn gái. Nó thích hỗn xược. Còn tôi ngăn nó hỗn xược. …. Nó thích làm gì. Tôi ngăn nó làm cái đó. Bởi vì nó nông nổi, bởi vì nó chỉ là trẻ con. Bởi vì hàng vạn vạn điều như thế nữa… Cũng bởi vì thế mà nó yêu tôi…Tôi không phải là sắt đá. Tôi cũng chỉ là con người…Tôi là một bà cô già không người yêu, không chồng. Nó là một thằng nhóc có hàng tá bạn gái, không vợ.Tôi và nó. Nó và tôi. Ghép hai mảnh lại sẽ được toàn cảnh của một vấn đề mâu thuẫn. Tôi và nó. Nó và tôi. Ghép hai mảnh lại sẽ được một trái tim sứt sẹo…——————– - Tôi yêu em. Nó nói với tôi khi tôi đang mắng nhiếc nó thậm tệ vì lại đi đánh nhau. Ngày hôm ấy, tôi thảng thốt nhìn nó, con mắt như lọt ra ngoài tới nơi. Thằng học trò của tôi, thằng học trò ngỗ ngược của tôi vừa nói gì? - Đừng mong cô sẽ mủi lòng vì lời nói dối đó.- tôi nghiêm khắc nói với nó, đôi lông mày nhíu lại. Tụi học sinh bây giờ sao có thể nghĩ ra đủ lí do để tránh tội đến như thế? - Tôi nói thực.- nó nhìn lại tôi, ánh mắt kiên định, nó nói với giọng cực kì kiên nhẫn, y hệt cái giọng tôi vẫn dùng để giảng giải những điều khó hiểu cho lũ học trò của mình… Tôi nhìn nó. Nó nhìn tôi. Rồi tôi thở dài. - Em không tin tôi phải không?- Thằng nhóc hỏi. Còn tôi không trả lời nó. - Tôi sẽ chứng minh cho em thấy. - thôi đừng.- tôi ngăn cản, trong lòng có chút sợ hãi. Ở cái tuổi của nó, tôi hiểu, nó có thể làm bất kì điều dại dột nào, tôi là cô giáo, tất nhiên tôi hiểu tụi học trò của tôi nghĩ gì… - Vậy em tin tôi chứ? – nó lại hỏi. Lần này có ngữ điệu gì đó rất lạ lùng trong giọng nói của nó… một ngữ điệu mà tôi chưa từng cảm nhận qua… Vẫn không trả lời nó. Nhưng tôi gật đầu. Còn thằng nhóc. Chẳng hiểu sao nó hú lên điên dại. Cả sân thượng tràn ngập tiếng cười vui sướng của nó…—————————— - Hoa cho em.- nó trao một bó hồng nhung đỏ thắm vào lòng tôi. Bó hồng đủ trăm bông. Một bó hồng đỏ rực. - Vì sao?- tôi ngơ ngác hỏi. - Vì tôi yêu em.- nó trả lời như đó là lẽ dĩ nhiên trên thế giới này. Nó đang giảng giải cho tôi hiểu một vấn đề cực kì khó hiểu. Tôi tất nhiên là cô giáo của nó. Nhưng nó lại là thầy giáo của tôi về tình yêu…—————————— - Đi công viên chơi thôi.- nó cười. Nụ cười của nó sáng rỡ như một thằng bé nhận được món quà là một chú robot. Tôi đứng đó, trân trân nhìn nó, hỏi chính mình. Không đi với nó, nó lại rảnh rỗi thời gian mà đi đánh nhau, gây sự. Đi với nó, chẳng có điều gì tệ hại xảy ra cả. Và một lần nữa. Tôi gật đầu.—————————- - Em đừng sợ. Hãy theo tôi.- nó lồng những ngón tay của nó chặt thật chặt vào tay tôi. Có gỡ cũng không nổi. Tôi ngước mắt nhìn nó. Thằng nhóc của tôi cao quá. Và ánh sáng đang chiếu vào khuôn mặt rạng ngời của nó. Rồi tôi ngước mắt nhìn trò đu tiên. Cũng cao quá… Tôi lắc đầu. - Tôi mua vé rồi.- thằng bé chợt nũng nịu.- em không biết rằng học sinh rất ít tiền tiêu vặt sao? Em chẳng nghĩ cho ví tiền của tôi gì cả… - Em đi trả lại vé đi, cô chờ.- tôi khoanh tay trước ngực, ngồi xuống ghế đá, dáng vẻ sẵn sàng chờ đợi. Còn nó thì nhất quyết: - Không. Em muốn đi cùng cô. - Tại sao? Mặt thằng bé xịu lại, nó ngập ngừng suy nghĩ rồi mới nói: -… ngày trước… em chưa bao giờ được bố mẹ dẫn đi công viên chơi cả… Em muốn chơi mọi trò ngày hôm nay… Dáng điệu nó rất tủi thân. Còn tôi thì lại là loại người dễ mủi lòng. Tôi không nói gì cả, chỉ đi trước thằng bé lên chiếc cầu thang sắt để bước lên chiếc lồng đu tiên, rồi đứng nhìn về phía nó ở vị trí đó. Thằng bé mắt sáng lên, nhảy phốc một cái vào trong rồi kéo tay tôi vào không chút ngần ngại. Tôi ngã xuống ghế, chỗ ngồi ngay sát cạnh nó. Lạ lùng, thằng bé xiết chặt tay tôi hơn như nó đang sợ hãi điều gì đó. - Cô… có thể ôm em không? Mắt nó nhắm dáng điệu mệt mỏi. Rõ ràng những ngón tay đang run lên trong tay tôi. Thằng nhóc sợ độ cao sao? Tôi quàng tay qua người nó, vỗ vỗ vào vai an ủi: - Không sao đâu. An toàn lắm. Cảnh lại đẹp nữa… Khi tôi mới nói đến đó, nó ôm chầm lấy tôi, đặt cằm nó lên vai tôi: - Cô ơi em sợ lắm!- nó thốt lên, rõ ràng là đang hoảng loạn thật sự. Nó khiến tôi bối rối, chỉ biết nói những lời sáo rỗng để trấn an nó nhưng thằng bé cũng không khá hơn chút nào, nó liên tục kêu sợ và ngày càng ôm tôi chặt hơn. Mãi đến khi đu quay đi hết vòng, người nhân viên mở cánh cửa cho chúng tôi, thằng bé mới chịu buông tôi ra, nhưng tay thì nhất quyết không chịu thả, tuy có nới lỏng hơn. Bước chân xuống chạm mặt đất. Thằng nhóc thở phào như trút được gánh nặng gì lớn lắm. Nó quay sang phía tôi, cười rất tươi: - Tôi yêu em. Đây không phải lần đầu tiên nó nói câu đó, nhưng không hiểu sao lần này, từng chữ nó thốt ra đều như điện chích vào người tôi từng cơn. Tôi hốt hoảng giấu cảm xúc trong đáy mắt và quay mặt đi. Còn nó, chỉ là một thằng nhóc, vẫn vô tư dẫn tôi đi ăn kem. Còn tôi, sợ hãi đến đổ mồ hôi vì phản ứng của mình vừa rồi… Rốt cục… là thế nào?————————————– Đêm về. Tôi – một bà cô già 27 tuổi cô đơn trên chiếc giường rộng rãi thênh thang… mênh mang nghĩ về nó… Nghĩ về nụ cười nó dành cho tôi. Nghĩ về cái nắm tay thật chặt. Nghĩ về giây phút nó ôm lấy tôi. Nghĩ về khoảnh khắc nó nói yêu tôi… Có gì đó trong tôi khẽ rung…————————————- Ngày hôm sau khi đứng trước nó, tôi thấy mình run… - Hôm qua em ngủ không ngon sao?- nó lo lắng, ngón tay chạm lênđường viền thâm xung quanh mắt tôi. Tôi lắc đầu. Với thằng bé này, không hiểu sao tôi luôn rất kiệm lời. - Đừng yêu cô nữa.- tôi bất chợt nói, tai thấy lạ lẫm với giọng vô tình của mình. - Tại sao?- lần này lại là thằng bé đặt câu hỏi đó với tôi. Khó khăn cho một câu trả lời… - Tôi không thích. Rất phiền.- tôi chà xát lên tim nó…tôi biết… tôi còn biết rằng mình đang dối lòng… Thằng bé nhìn tôi, tìm nét giả dối trong mắt tôi… Nhưng tôi đã giấu quá kĩ… và thế là thằng bé bỏ đi… Còn tôi… đau nhói…———————————– Nó xin chuyển lớp. Nhà trường chấp thuận. Tôi không còn là chủ nhiệm của nó. Nhưng vẫn dạy nó môn phụ. Trong lớp học, ánh mắt nó nhìn như thiêu đốt tôi. Người tôi nóng bừng, cố gắng bình tĩnh tiếp tục bài giảng… Nhưng không thể… Chính tôi là người bỏ chạy khỏi lớp học… không phải nó… Tôi nghỉ ốm. Người tôi sốt cao không tưởng, về đến nhà là tôi ngã gục xuống giường không nhúc nhích nổi. Căn nhà trống hoác cô đơn của tôi tối om, không bóng người nào ngoài tôi. Tôi nhìn căn nhà… và bỗng chốc thèm ghê gớm một bóng hình…———————————- Cộc Cộc Cộc. Tôi mở đôi mắt mệt mỏi của mình nhìn ra phía cửa sổ. Qua lớp kính, tôi nhìn thấy nó. Di động reo: - Cô mở cửa cho em đi. - Em về đi, cô mệt lắm. - em đến chăm sóc cho cô mà.- nó gật gật đầu, cố gắng truyền sự ấm áp từ đôi mắt tới tôi qua lớp kính dày. Và nó thành công. Tôi với tay mở khóa cửa sổ ngay cạnh giường. Nó trèo vào trong. Tay xách đủ thứ đồ. Rồi nó hấp tấp lao vào bếp, lạch cạch nấu nướng. Tôi bất giác mỉm cười. - Xong rồi!- vài phút sau, nó reo lên, bưng ra một bát cháo, múc từng thìa, thổi cho nguội rồi đưa lên miệng tôi.- em ăn đi! Tôi ngơ ngác, cách xưng hô của thằng nhóc này lạ thật, kiểu như nó tùy hứng mà gọi vậy. Tôi vật vã mãi mới ăn hết bát cháo rồi lại lim dim mắt muốn ngủ. Thằng nhóc vội vã đưa thuốc cho tôi uống rồi bưng ra một chậu nước mát lạnh. Vắt khăn, đặt lên trán tôi. - Em ngủ đi.- nó cười, tay khẽ chạm vào mấy lọn tóc của tôi. Chẳng hiểu sao, tôi ngủ thật. ———————————– Tôi ngồi dậy, lấy chiếc khăn trên trán mình đặt lên bàn. Thằng nhóc đã ngủ gật trên sàn, thân người nó cuộn tròn như một chú tôm. Hình như nó cũng giống tôi… có cảm giác không an toàn khi ngủ… Nhưng lần này tôi đã ngủ một giấc không mộng mị, an lành đến kì lạ khi có nó ở bên… - Em đang ngắm tôi à?- tôi giật mình, mải suy nghĩ mà nó thức giấc lúc nào tôi không biết. Nó dụi mắt, trông như một chú cún con khi mới ngủ dậy, chớp hàng mi dài của nó nhìn về phía tôi. - Em thấy đỡ hơn chưa?- nó đưa tay đặt lên trán tôi xem thử rồi cười – hết sốt rồi. Em còn mệt không? Tôi lắc. Và nó đưa ngay cho tôi cốc nước đã chuẩn bị sẵn: - Uống đi. Đến lúc đó, tôi mới nhận ra mình đang khát cháy khô cả cổ họng. Nó lại cười, hình như nó biết sức mạnh của nụ cười đó nên mới hay dùng đến thế. - Đừng cười nữa.- tôi buột miệng. - Tại sao? - Cô không thích. Mặt nó chợt rất hí hửng, kiểu dạng như nó vừa phát hiện ra điều gì thú vị lắm. - Cô thích nụ cười của em. - Hả?- tôi tá hỏa, không thể giấu nổi sự lo sợ trên gương mặt mình nữa. Nó vừa mới phát hiện ra tôi nghĩ gì! - Em thích nụ cười của tôi.- nó nhắc lại. Nhưng với ngữ điệu khác hẳn. Một sự khẳng định chắc chắn, có phần thích thú và… quyến rũ chăng? - Em thích tôi.- nó cười mỉm. - Không.- tôi cố gắng trấn tĩnh mình, cuối cùng cũng thốt ra được một lời, nhưng giọng tôi lại khô khốc, rõ ràng là nói dối. Trời ơi! - Vậy em hãy hôn lên trán tôi đi! Hãy chứng minh rằng em không thích tôi!- nó nói, lại một nụ... cười nhưng lần này có phần ranh mãnh khôn cùng. Tôi cứng đờ người. Nó nói tôi hãy chứng minh! Bằng cách hôn lên trán nó! Toàn thân tôi giờ đang run lên lẩy bẩy, phải cố gắng lắm mới không thốt ra tiếng lòng mình, vậy mà nó lại bắt tôi làm hành động đó! Nhỡ đâu… tôi mất tự chủ thì sao?… Tôi nhìn trán nó, mái tóc bù xù che phủ đi làn da mịn. Thôi được rồi, tôi xin thừa nhận với lòng mình rằng bây giờ đến cái trán của nó cũng thu hút tôi. Tôi nhắm mắt, đưa môi tiến lại gần trán nó. Không ngoài dự đoán của tôi, bởi vì tôi là cô giáo, bởi vì tôi luôn hiểu học trò, và bởi vì tôi luôn thích đọc truyện tình cảm… Điều tất nhiên là… tôi cảm nhận làn môi mềm của nó chạm vào môi tôi… Như trong phim, sẽ có cảnh một người đẩy ra và một người bị ăn tát. Một cú tát mạnh khiến người đó đau điếng cho lần sau không dám làm vậy nữa. Nhưng rất tiếc, đây không phải phim. Và tôi. Chỉ còn nhớ rằng mình đã chết sững. Không động đậy nổi. Không cử động nổi. Mọi dây thần kinh của tôi hoàn toàn tê liệt. Não tôi đã ngừng hoạt động. Điều đó giải thích cho tất cả. Giải thích cho việc tại sao tôi lại để nó hôn mình. Giải thích cho việc tại sao tôi lại… đáp lại nó… Mùi hương từ người nó tỏa ra quấn lấy tôi không rời, một mùi hương kì lạ đưa tôi vào cõi mộng, đánh mất mọi lí trí trong tôi, đẩy đưa nó đến một nơi xa lắm, chỉ giữ lại trong tôi một trái tim đang thổn thức vì yêu… Tôi biết rằng mình yêu nó… Qua từng nhịp đập mãnh liệt trong lồng ngực này đây…——————————– Chiều hôm ấy, khi nó còn đang say ngủ… Tôi chạy trốn. Tôi không thu dọn hành lí, tôi chỉ mang tiền và thẻ tín dụng theo mình. Tôi chạy trốn khỏi nó. Chạy trốn khỏi xúc cảm đang phơi ra ngoài nét mặt tôi. Phải, tôi là một phụ nữ đã trưởng thành… và giờ đây tôi chạy trốn như một con nhóc… Tôi chỉ là một đứa ngốc nghếch… không hơn…Khi tỉnh mộng… người ta sẽ phát hiện ra rằng còn có nhiều thứ quan trọng hơn tình yêu…——————————– - Con hãy đi gặp mặt đi. Đây là ảnh người đó. Con không còn trẻ nữa… - Vâng.- tôi nói ngay, lấp liếm đi những lời mẹ định thốt ra. Mẹ cũng bất ngờ nhìn lại tôi… Đây là lần đầu tiên tôi đồng ý chuyện gặp mặt giới thiệu và kết hôn. Bà im lặng không nói thêm lời nào. Dường như bà cũng hiểu rằng tôi đột nhiên chuyển về nhà sống là có lí do…——————————– Kết hôn và sinh con. Tôi làm những việc như mọi phụ nữ khác đều làm. Đúng, tôi đã lấy người gặp mặt hôm đó. Anh không đẹp trai, không quyến rũ nhưthằng nhóc đó…Nhưng anh là một người đàn ông trưởng thành…——————————- Một ngày nắng, tôi dẫn đứa con gái 12 tuổi của mình đi mua sắm. Chồng tôi luôn bận bịu với đủ loại công việc, anh lại bỏ tôi cô đơn ở nhà như bố đã làm với mẹ tôi. Nhưng cũng may mắn như mẹ, tôi có một đứa con gái để an ủi. Ít nhất, anh cũng làm tròn bổn phận của một người chồng – cho tôi tiền và con cái. Tòa nhà cao, gồm toàn hãng thời trang cao cấp. Hai mẹ con tôi đã đánh cuộc với nhau ai chọn được đồ nhiều hơn trong vòng nửa tiếng sẽ chiến thắng. Tôi chạy hấp tấp trên đôi guốc cao gót của mình, gọi nhân viên đóng gói rồi mang ra quầy thanh toán tất cả những đồ gì hợp mắt. Chiếc thẻ bạch kim của tôi quẹt qua quẹt lại máy không biết bao nhiêu lần. Con gái tôi, cũng không kém cạnh, nó dùng cái thẻ của nó cũng hiệu quả không kém! Khi đang di chuyển với một tốc độ chóng mặt, tôi va vào một người đàn ông. Chiếc túi xách da cá sấu của tôi rơi xuống đất, văng ra xa. Tôi xin lỗi người đó rồi vội vã chạy tới chỗ chiếc túi, suýt xoa nâng nó lên. Ôi chao, may mắn là nó không sao! - Em không nhận ra tôi sao? Tôi hướng ánh mắt rà quét người đó từ dưới lên trên. Giày, check! Của Gust! Quần, check! Của Mirolan! Vest, check! Cùng bộ với quần! Cà vạt, check! Hàng lụa từ Milan! Kiểu tóc, check! Cực kì hợp với khuôn mặt! Một phong thái lịch lãm, đúng kiểu một người đàn ông thành đạt! - Em thực sự không nhận ra tôi sao?- người đàn ông đó lặp lại. Tôi nhìn, nhìn và nhìn. Ha ha, tất nhiên là tôi biết con người này. Chỉ là tôi không muốn biểu hiện ra ngoài mặt rằng tôi nhớ anh ta là ai một chút nào. Mặc dù đã 13 năm trôi qua, mặc dù anh ta đã thay từ bộ đồng phục học sinh sang vest tông duyệt tông, nhưng làm sao tôi có thể quên cho nổi mối tình duy nhất của đời tôi? - Xin lỗi, nhưng anh biết tôi sao?- tôi tỏ vẻ thân thiện, chớp chớp mắt ngây thơ. Mà cũng khá là khó để ngây thơ khi đã là một phụ nữ 40 tuổi, có chồng và còn có con! Nhất là khi đứa con ấy đã biết mua sắm cực sành! - Em…- người đó chưa nói dứt câu thì đã bị cắt ngang bởi tiếng gọi mẹ lảnh lót của con gái tôi: - Con thắng rồi! Hết thời gian! Và mẹ đã thua! Ha ha. Nó cười, mông ngúng nguẩy sung sướng đứng trước quầy thanh toán. Anh ta sững sờ nhìn đống đồ, túi, hộp chất cao như núi bày ra thành đống to dưới sàn – chiến công của hai mẹ con. Tôi quay ra anh ta, cười lịch sự: - Xin lỗi, nhưng tôi có việc. Tạm biệt anh. Tôi rảo bước nhưng anh ta túm tay tôi lại: - Em đâu có quên tôi. Lần này thì tôi hoảng. Hoảng thật sự! Một bên là đứa con gái đang gọi tên tôi ở phía xa. Một bên là tình yêu của đời tôi đang túm tay ngay sát bên… Eva – người phụ nữ đầu tiên của loài người. Nàng ăn trái táo bị cấm và đem đến thảm họa cho con cháu mình. Tôi không muốn ăn trái cấm để rồi mọi tai họa đổ lên đầu đứa con gái bé nhỏ của tôi… - Anh nhầm người rồi.- giọng tôi lạnh lẽo- buông tôi ra, hãy cư xử như một quý ông cho dù anh có nhầm tôi với ai đi chăng nữa. Nơi này chỉ dành cho người giàu có và văn minh.- ngữ điệu đều đều, nhưng đủ sự quyền quý trong đó để anh ta phải buông tay tôi. - Anh không có nhầm! – anh ta khẳng định trong xúc cảm trào dâng.- em là Thái Băng Băng! Tôi mỉm cười: - Bây giờ thì anh nhầm thật rồi đấy.- tôi giơ chiếc thẻ hội viên cao cấp ra cho anh ta xem. Cái tên trên đó ghi rõ ràng ba chữ : ” Lâm Hàn Mặc”. Cánh tay anh ta bây giờ buông thõng, ánh mắt vô hồn nhìn tôi. Còn tôi thì lại chào lịch sự và rời khỏi đó, tiến gần hơn về phía con gái mình, cố trấn tĩnh tâm trí. Người tài xế vội vã chất những túi đồ của mẹ con tôi lên xe rồi theo lệnh tôi nhanh chóng rời đi. Con gái tôi thắc mắc tại sao lại khẩn trương như thế nhưng tôi không trả lời. Nếu nói bất kì câu nào lúc này thì giọng tôi sẽ vỡ òa ra mất…- Này, hôm nay hai mẹ con họ lại chơi trò đó nhỉ?!- một nhân viên thanh toán cười nói với bạn mình. Cô kia gật đầu: - ừ, tuần nào cũng đến, đổi thẻ hội viên cho nhau, rồi lại thi mua đồ… Chỉ cần những lời đó, chỉ nghe tới những lời đó, một người đàn ông chạy vội vã ra cửa, rồi lại chạy đuổi theo bóng chiếc ô tô đang chạy dần xa… - Cô có thể cho tôi biết địa chỉ của hai mẹ con vừa rồi không? Trong hồ sơ đăng kí hội viên cao cấp chắc chắn có. - Tôi e là không được, thưa ngài.- cô nhân viên quầy thanh toán e ngại nói- điều đó là không được phép… - Với thứ này thì sao?- người đàn ông mỉm cười.- đặt lên quầy một đôi guốc đẹp như mộng vừa lấy từ quầy hàng – thế này nhẽ, cô hãy giữ nó, còn tôi sẽ thanh toán, cô cho tôi địa chỉ. Một việc đơn giản đã được giải quyết. Ngón tay cô nhân viên lướt nhanh trên bàn phím. Chỉ 30 giây sau, một tờ giấy nhỏ được in ra đưa cho người đàn ông. Anh ta mỉm cười nhận lấy rồi rời khỏi đó. - Em không thoát khỏi tôi được đâu…Ngày hôm đó nắng ngày càng vàng rộm… thật thích hợp cho một cuộc săn đuổi làm sao.Thế giới này có một quy luật: Nếu đã có người trốn. Thì chắc chắn có người đuổi!THE END. Freesia phan 2 giờ 52 phút ngày 27/6/2010

2014 © Cong Tu Nha Que
Phiên bản đang chạy thử nghiệm, đang chờ cấp giấy phép ICT của bộ TT & TT
Mini SEO | SEO | Site Map | Sitemap.xml | urllist | Site Map | Site Map Tags | Site Map Tags New | Site Map Forum | Site Map Threat |

anh sex