Chào CCBot 2.0

Wap Đọc Truyện| Giải Trí| Đọc Truyện Sex

Quảng cáo:
SEO.BeYeu.Mobi ver mini
home

Sự tích Hoa Trinh Nữ Thuở ấy, nhà nọ từng có hai kiếp đàn bà, cả hai kiếp đến lượt mình, đều chôn chân thờ chồng đi lính. Hai người đàn ông lần lượt ra đi, nhưng người về thì chỉ một. Người chiến binh dũng cảm ấy về làng trong tiếng tiền hô hậu ủng, xênh xang trong mũ áo vua ban và làm vẻ vang cho dòng họ. Nhưng khi đón chồng, người đàn bà thứ hai khóc thầm: “Cân đai, mũ áo, bổng lộc vua ban… tất cả đều đẹp nhưng mái đầu ta và ông ấy tự lúc nào đã ngả sang màu sương!…” Vậy nên, kiếp đàn bà thứ ba vừa lọt lòng và nhoe nhoe khóc, thì cả bà, cả bố và mẹ cô bé chắp tay: “Lạy Phật! Lại thêm một cái tội nữa. Nhưng lần này, chúng ta sẽ không gả nó cho bất kỳ một người lính nào đâu nhé. Hai đời, chúng ta đã đợi chờ đến bạc tóc, thế còn chưa đủ sao?”. Cô bé lớn lên mơn mởn như nụ hồng. Từ nhỏ đến lớn cả nhà không cho cô được nói chuyện với bất cứ một người lính nào để cô giữ lời nguyền thuở trước. Một buổi sáng, xa xa vẳng tới tiếng trống ngũ liên. Cô gái bước ra vườn, đến bên bờ giậu đẫm sương. Chàng trai nhà bên đang gấp gáp khăn gói lên đường. Vốn là đôi trẻ vẫn cũng nhau chơi trò “đố lá”, họ cùng nhìn nhau rồi cùng cúi mặt, lớp lông măng ngăm ngăm trên mép chàng trai khẽ rung. Tiếng trống thúc dồn. Chàng trai đánh bạo: - Thế… có chờ… không? - Sao không hỏi xem bông tầm xuân có nở trước khi mặt trời lên không? - Cô gái cắn môi, nước mắt lăn tròn trên má. Và thế là mặt chàng trai đỏ đến tận chân tóc. Lâng lâng như vừa được chắp cánh, chàng bấm bụng: “Ta có thể ra đi, dù “da ngựa bọc thây”. Cô gái trở vào, mắt ngấn nước và thẫn thờ như người ốm, trong tiếng trống ngũ liên xa xa thúc dồn. Vậy là cả nhà biết. Họ trách lẫn nhau, rồi hai người đàn bà ôm nhau khóc. Bà cô gái thắp ba nén hương khấn người chồng quá cố: “Ông ơi! Có lẽ cháu ông đúng, bởi tôi nghiệm rằng, nếu bây giờ ông sống dậy, lại ra trận, thì tôi vẫn chờ ông. Ôi! Cái kiếp đàn bà!…”. Mẹ cô gái nức nở: “Chỉ tại mẹ thôi, chính mẹ đã truyền cho con dòng máu “đợi chờ”! Con làm sao khác được!”. Ông bố cố gạt đi: “Thì cũng phải có một đứa con gái nào đó chờ thằng bé ấy chứ, cũng như ngày xưa, trong căn nhà này bà chờ tôi vậy! Bây giờ, chỉ còn biết mong sao thằng bé ấy trở về!”. Nhưng thằng bé không sớm trở về. Chàng tân binh hăng hái giết giặc trong vài trận rồi ngôi sao chiếu mệnh mỉm cười với chàng ta, đấng quân vương vốn giỏi chọn người, vừa nhìn thấy chàng trai đã nhận ra ngay rằng đây là một tên lính hầu trung thành vô hạn. Thế là, ngài cho rút chàng trai về, ngày đêm cận kề bên ngài, một bước cũng không được rời xa. Khi còn giặc giã, vua cần chàng đưa vồng ngực vạm vỡ ra che làn đạn giặc, còn khi hết giặc, vua càng cần chàng hơn, để giữ gìn quyền uy tối hậu. Chàng là lưỡi kiếm “trừng phạt” tuyệt hảo, sẵn sàng giáng xuống đầu bất kỳ ai, theo lệnh đấng quân vương. Đã mười bảy năm rồi, cô gái chờ người lính ấy. Từ một thiếu nữ như nụ hoa chớm hé, nàng đã trở thành một cô gái quá lứa nhỡ thì. Bà nàng, rồi cha mẹ nàng theo nhau lần lượt trở về cõi Phật. Trước khi nhắm mắt, họ đều gọi con gái đến bên giường dặn dò: “Mai ngày nếu sinh con gái…”. Cô gái lặng lẽ khóc khi bà và bố mẹ mất, lặng lẽ khóc khi người yêu của chúng bạn trở về hay tử trận và cuối cùng, lặng lẽ để tang người yêu năm xưa, vì đã mười mấy năm rồi, chàng biệt vô âm tín. Thế rồi một buổi chiều có tiếng vó ngựa ghé sát bên thềm. Bước xuống từ yên ngựa là một người đàn ông phong trần và nhìn mọi vật từ trên xuống qua ánh mắt lạnh lẽo như thép. Ngang lưng anh ta thắt chiếc đai vàng vua ban. Đó là phần thưởng sau khi anh ta lập được công đâm vào lưng người bạn cũ. Người bạn này đã cả gan ngăn vua khi ngài hạ lệnh chém một danh tướng. Ông này chỉ vì mắt kém mà trót dâng vua một quả táo bị sâu ăn. Sau bữa tiệc ngập máu ấy, vua đã cất nhắc anh ta và cho phép anh ta về thăm nhà sau mười mấy năm xa cách. Mười mấy năm qua, người lính đó vẫn không quên người yêu xưa. Giữa cuộc đời bụi bậm, giữa triều đình đầy mưu kế sâu độc, cô trinh nữ nhà lành cắn môi cố nuốt giọt nước mắt chia ly vẫn không mờ nhạt mà thật lạ kỳ, lại càng như vầng trăng xa thẳm gọi anh về. Người con gái lỡ thì bước tới vài bước rồi sững lại. Nàng hoang mang tự hỏi, không biết đó có phải là chàng trai hàng xóm năm xưa rụt rè mãi mới dám hỏi: “Thế… có chờ… không?”. Nhưng khi người đàn ông ấy gọi tên nàng bằng giọng nói thân thuộc, nàng khóc, tiếng khóc nghe như ngàn mảnh thủy tinh rơi, vì nàng phải chờ đợi quá lâu, và người nàng chờ nay đã biến thành người đàn ông có cái nhìn lạnh lẽo như thép. Làng xóm đua nhau chúc mừng nàng. Các ông làm nghề “gõ đầu trẻ” đem mối tình chung thủy của hai người rao giảng trong các lớp học. Thế là từ đấy có thêm nhiều cậu bé chỉ mơ về chiến trận. Mơ về một mai mình được hầu cận đấng quân vương. Còn những cô bé thì chỉ ao ước sao mai này lớn, được chờ người yêu đến khi lỡ thì! Không chậm trễ gì, người ta làm lễ cưới cho đôi tình nhân chung thủy. Vua ban áo tím cho nàng trinh nữ lỡ thì và đám cưới trọng thể hết chỗ nói. Hoàng hôn xuống, cạnh chén rượu bên mâm cỗ, quan khách tròn xoe mắt nghe chú rể kể chuyện. Mười mấy năm hầu cận vua, anh ta đã quen tính kín miệng. Và chỉ bốc lên khi rượu đã ngà ngà. Nhưng anh không biết nói chuyện gì khác, ngoài chuyện chém giết. Anh kể về những bữa tiệc đầy sơn hào hải vị ngập máu trong thời bình và say sưa mô tả các kiểu chết của nhiều người khác nhau dưới tay kiếm của anh. Cuối cùng, vì sao vua đã ban cho anh ta chiếc đai vàng. Người trinh nữ nghe chuyện của chồng mới cưới và nàng đứng không vững nữa. Lảo đảo, nàng lùi dần về buồng. Nép mình trên giường trong bóng tối, nàng như ngửi thấy mùi tanh lợm của máu, và trên mặt nàng như có làn môi lạnh toát của những oan hồn lướt qua. Nàng vùng dậy, run lật bật, vội vàng châm lửa lên tất cả các ngọn đèn dầu lạc mà nàng tìm được trong buồng. Ánh đèn chập chờn đỏ quạch càng làm nàng thêm sợ hãi. Vừa lúc đó, có tiếng kẹt cửa. Thân hình to lớn của người chồng mới cưới chếnh choáng tiến vào. Theo thói quen, anh ta vẫn mang theo thanh kiếm. Nàng nhìn lên, và thấy anh không vào mộtmình. Theo liền sau anh là một người đàn bà trong veo, tóc xoã - chỉ có bộ tóc là còn màu sắc - mặc quần áo đại tang, đang cầm một tấm áo đẫm máu giơ lên và cất giọng đều đều một cách kỳ lạ, lặp đi lặp lại như không bao giờ dứt: -Hãy trả chồng cho ta! Kẻ giết bạn kia, trước khi mi bước vào giường cưới! Hãy trả cha cho năm đứa con thơ dại của ta! Hãy trả… Vậy mà chồng nàng không nghe thấy gì cả, anh dựng thanh kiếm vào vách, rồi xáp tới đặt tay lên ngực nàng. Ngay lúc đó, nàng nhìn thấy máu từ tấm áo trong tay người đàn bà xoã tóc rỏ xuống hai bàn tay người chồng mới cưới. Nàng ôm mặt rú lên kinh hãi: - Ôi kìa, máu! Máu nhiều quá! Máu đỏ cả hai bàn tay! Chồng nàng giật mình nhìn lại. Anh vẫn không thấy gì cả, ngoài những vết sẹo ngang dọc nơi bàn tay mình. Anh dỗ dành: - Ồ! Can đảm lên, cô em ủy mị! Chẳng qua là vì em quá hồi hộp đó thôi! Đã bao ngày ta chờ phút giây này. Nào, hãy vui lên. Anh nói vậy, nhưng miệng không cười và mắt vẫn lạnh như thép, cũng như từ ngày về đến giờ, chưa một ai nhìn thấy anh cười. Người trinh nữ bỏ hai bàn tay che mặt. Nàng không nhìn thấy người đàn bà tóc xoã nữa, nhưng trên khuôn mặt đang gần xuống mặt nàng, nàng chỉ thấy khóe miệng mím chặt và cái nhìn lạnh lẽo như cái nhìn của Thần Chết. Lại sợ hãi cuống quít, nàng van vỉ: -Hãy mỉm cười đi anh! Em van đấy! Hãy cười lên để em thấy anh của ngày xưa. Bao năm chờ đợi, em đâu muốn anh buồn… Người chồng cố hết sức để mỉm cười. Đã lâu lắm rồi anh không làm cử chỉ đó nên bây giờ anh không biết bắt đầu một nụ cười như thế nào. Khó nhọc lắm, anh mới nhớ ra rằng, khi cười người ta phải để lộ ít nhất là một hàm răng. Anh nhếch môi, để lộ hẳn hai hàm răng chắc khỏe. Nhưng anh quên rằng, khi người ta cười, chính đôi mắt cười trước, cái miệng cười sau, thậm chí chỉ cười bằng mắt cũng đủ. Mà đôi mắt muốn cười, trước hết tâm hồn phải cười đã, cho nên cố gắng để mỉm cười, trông anh lại thêm vẻ dữ dằn đe dọa của một con sói. Ngay lập tức, vợ anh co rúm lại và quay mặt vào trong, thổn thức cố kìm tiếng khóc. Người chồng buồn bã soi trong tấm gương cười, ngắm kỹ mình, rồi tuyệt vọng: - Thôi, thế là hết, cả một đời chờ đợi! Em chối từ ta, em ghê tởm ta ư? Anh rũ xuống thành giường, rồi gầm lên như một con thú bị thương: - Tại sao em chờ ta cả đời, để rồi chối từ ta? Tại sao em bắt ta phải cười! Còn đâu nữa chàng trai với lớp lông măng trên mép ngày xưa! Ta đã trở thành “người đàn ông không cười” của triều đình, từ khi bàn tay này nhúng vào máu bạn bè, bên những bàn tiệc đầy sơn hào hải vị. Đấng quân vương sai ta giết hết những kẻ bất tuân thượng mệnh bằng các chiếc đũa. Trong mọi chiếc đũa nạm vàng nơi bàn tiệc đều có một lưỡi dao tinh tế giấu ở trong… Anh nức nở, đôi vai rung lên dữ dội: - Ôi! Bạn ta! Người bạn đã cùng ta tựa vào lưng nhau tìm hơi ấm chống đỡ cơn gió lạnh chiến hào. Thôi, thế là hết và đây là đêm tân hôn vĩnh biệt, phần thưởng cuối cùng cho người lính quá nửa đời phụng sự đấng quân vương. Tiếng nức nở dữ dội của người chồng mới cưới rung chuyển cả căn phòng. Rồi xách kiếm trên tay, anh bỏ đi biệt xứ. Có người nói rằng anh đã đến tìm vua, định bắt vua phải đền tội đã biến anh thành người đàn ông không biết cười. Nhưng vua đã kịp giết chết anh trước, bằng chính một trong những chiếc đũa nạm vàng nơi bàn tiệc. Cũng có người bảo rằng anh lại lao vào những cuộc chém giết mới không ghê tay cho quên ngày tháng. Chỉ còn lại nơi quê nhà người trinh nữ lỡ thì. Nàng sống âm thầm như cái bóng, mà không một lần nghĩ đến chuyện tự giải thoát bằng cái chết. Nhưng cái tật hễ có tiếng chân hay tiếng động mạnh là đưa tay lên ôm mặt thì nàng không sao bỏ được. Một hôm, người xã trưởng được mời đến để làm giấy chứng tử cho nàng. Nàng chết mà hai tay che mặt, người khâm liệm nắn thế nào cũng không bỏ ra. Vài ngày sau, trên mộ nàng rùm roà mọc một loài cây thấp lòa xòa mang hình tròn tim tím buồn man mác. Mỗi khi có chân bước qua hay va chạm mạnh, những chiếc lá lăn tăn lại giật mình khép lại, xuôi xuống như bàn tay ai che mặt. Những loài hoa cỏ mọc đầy chung quanh lấy làm lạ lùng lắm về chuyện đó. Một hôm, chúng chặn chàng Gió lại: - Này, anh Gió! Ở đây, không có ai già như anh và trẻ như anh. Vậy anh hãy nói cho chúng tôi biết vì sao loài cây mới đến kia, tầm thường đến vậy, lòa xòa bên vệ cỏ, khách bộ hành dễ dàng giẫm lên, có gì đặc biệt đâu mà phải gìn giữ, hơi một tí lại lấy tay che mặt, điệu đà làm vậy? Từng trải như chàng Gió mà cũng không trả lời được. Thế là một đêm thanh tĩnh, dịu dàng, muôn hoa cỏ đang mơ màng trong giấc ngủ êm đềm, chàng Gió lướt tới bên loài cây tầm thường ấy, khẽ hỏi: - Này cô em bé bỏng! Sao em hay che mặt thế? Ở đây có ai chọc ghẹo em sao? Em hay e thẹn lắm à? Nếu không, tại sao người ta lại gọi em là cây trinh nữ? Đắn đo một chút, rồi loài cây ấy nhẹ nhàng đáp: - Không phải thế đâu, mặc dù chết đi, em vẫn là trinh nữ. Em che mặt vì sợ. Ngày nay người ta càng tranh giành nhau dữ hơn, những bàn tiệc ngập máu vẫn còn nhiều. Vậy nên, mỗi va chạm, mỗi bước chân tạt qua đều làm em giật thót mình. Em sợ người ta sẽ gửi đến cho em đôi bàn tay đầy máu và khuôn mặt người yêu xưa chẳng biết cười. Cây trinh nữ chợt co mình lại vì vừa nghe tiếng chân qua. Đó là bước chân sóng đôi của một đôi trai gái đang đi trong sương mù. Trước khi cẩn thận khép những mắt lá lại, cây trinh nữ cầu khẩn: “Ôi! Lạy Phật! Cầu cho đây không phải là bước chân của những người phải tiễn nhau về nơi ấy…”.


Bài viết Su tich Hoa Trinh Nu Thuo ay, nha no tung co hai kiep dan ba, ca hai kiep den luot minh, deu chon chan tho chong di linh. Hai nguoi dan ong lan luot ra di, nhung nguoi ve thi chi mot. Nguoi chien binh dung cam ay ve lang trong tieng tien ho hau ung, xenh xang trong mu ao vua ban va lam ve vang cho dong ho. Nhung khi don chong, nguoi dan ba thu hai khoc tham: “Can dai, mu ao, bong loc vua ban… tat ca deu dep nhung mai dau ta va ong ay tu luc nao da nga sang mau suong!…” Vay nen, kiep dan ba thu ba vua lot long va nhoe nhoe khoc, thi ca ba, ca bo va me co be chap tay: “Lay Phat! Lai them mot cai toi nua. Nhung lan nay, chung ta se khong ga no cho bat ky mot nguoi linh nao dau nhe. Hai doi, chung ta da doi cho den bac toc, the con chua du sao?”. Co be lon len mon mon nhu nu hong. Tu nho den lon ca nha khong cho co duoc noi chuyen voi bat cu mot nguoi linh nao de co giu loi nguyen thuo truoc. Mot buoi sang, xa xa vang toi tieng trong ngu lien. Co gai buoc ra vuon, den ben bo giau dam suong. Chang trai nha ben dang gap gap khan goi len duong. Von la doi tre van cung nhau choi tro “do la”, ho cung nhin nhau roi cung cui mat, lop long mang ngam ngam tren mep chang trai khe rung. Tieng trong thuc don. Chang trai danh bao: - The… co cho… khong? - Sao khong hoi xem bong tam xuan co no truoc khi mat troi len khong? - Co gai can moi, nuoc mat lan tron tren ma. Va the la mat chang trai do den tan chan toc. Lang lang nhu vua duoc chap canh, chang bam bung: “Ta co the ra di, du “da ngua boc thay”. Co gai tro vao, mat ngan nuoc va than tho nhu nguoi om, trong tieng trong ngu lien xa xa thuc don. Vay la ca nha biet. Ho trach lan nhau, roi hai nguoi dan ba om nhau khoc. Ba co gai thap ba nen huong khan nguoi chong qua co: “Ong oi! Co le chau ong dung, boi toi nghiem rang, neu bay gio ong song day, lai ra tran, thi toi van cho ong. Oi! Cai kiep dan ba!…”. Me co gai nuc no: “Chi tai me thoi, chinh me da truyen cho con dong mau “doi cho”! Con lam sao khac duoc!”. Ong bo co gat di: “Thi cung phai co mot dua con gai nao do cho thang be ay chu, cung nhu ngay xua, trong can nha nay ba cho toi vay! Bay gio, chi con biet mong sao thang be ay tro ve!”. Nhung thang be khong som tro ve. Chang tan binh hang hai giet giac trong vai tran roi ngoi sao chieu menh mim cuoi voi chang ta, dang quan vuong von gioi chon nguoi, vua nhin thay chang trai da nhan ra ngay rang day la mot ten linh hau trung thanh vo han. The la, ngai cho rut chang trai ve, ngay dem can ke ben ngai, mot buoc cung khong duoc roi xa. Khi con giac gia, vua can chang dua vong nguc vam vo ra che lan dan giac, con khi het giac, vua cang can chang hon, de giu gin quyen uy toi hau. Chang la luoi kiem “trung phat” tuyet hao, san sang giang xuong dau bat ky ai, theo lenh dang quan vuong. Da muoi bay nam roi, co gai cho nguoi linh ay. Tu mot thieu nu nhu nu hoa chom he, nang da tro thanh mot co gai qua lua nho thi. Ba nang, roi cha me nang theo nhau lan luot tro ve coi Phat. Truoc khi nham mat, ho deu goi con gai den ben giuong dan do: “Mai ngay neu sinh con gai…”. Co gai lang le khoc khi ba va bo me mat, lang le khoc khi nguoi yeu cua chung ban tro ve hay tu tran va cuoi cung, lang le de tang nguoi yeu nam xua, vi da muoi may nam roi, chang biet vo am tin. The roi mot buoi chieu co tieng vo ngua ghe sat ben them. Buoc xuong tu yen ngua la mot nguoi dan ong phong tran va nhin moi vat tu tren xuong qua anh mat lanh leo nhu thep. Ngang lung anh ta that chiec dai vang vua ban. Do la phan thuong sau khi anh ta lap duoc cong dam vao lung nguoi ban cu. Nguoi ban nay da ca gan ngan vua khi ngai ha lenh chem mot danh tuong. Ong nay chi vi mat kem ma trot dang vua mot qua tao bi sau an. Sau bua tiec ngap mau ay, vua da cat nhac anh ta va cho phep anh ta ve tham nha sau muoi may nam xa cach. Muoi may nam qua, nguoi linh do van khong quen nguoi yeu xua. Giua cuoc doi bui bam, giua trieu dinh day muu ke sau doc, co trinh nu nha lanh can moi co nuot giot nuoc mat chia ly van khong mo nhat ma that la ky, lai cang nhu vang trang xa tham goi anh ve. Nguoi con gai lo thi buoc toi vai buoc roi sung lai. Nang hoang mang tu hoi, khong biet do co phai la chang trai hang xom nam xua rut re mai moi dam hoi: “The… co cho… khong?”. Nhung khi nguoi dan ong ay goi ten nang bang giong noi than thuoc, nang khoc, tieng khoc nghe nhu ngan manh thuy tinh roi, vi nang phai cho doi qua lau, va nguoi nang cho nay da bien thanh nguoi dan ong co cai nhin lanh leo nhu thep. Lang xom dua nhau chuc mung nang. Cac ong lam nghe “go dau tre” dem moi tinh chung thuy cua hai nguoi rao giang trong cac lop hoc. The la tu day co them nhieu cau be chi mo ve chien tran. Mo ve mot mai minh duoc hau can dang quan vuong. Con nhung co be thi chi ao uoc sao mai nay lon, duoc cho nguoi yeu den khi lo thi! Khong cham tre gi, nguoi ta lam le cuoi cho doi tinh nhan chung thuy. Vua ban ao tim cho nang trinh nu lo thi va dam cuoi trong the het cho noi. Hoang hon xuong, canh chen ruou ben mam co, quan khach tron xoe mat nghe chu re ke chuyen. Muoi may nam hau can vua, anh ta da quen tinh kin mieng. Va chi boc len khi ruou da nga nga. Nhung anh khong biet noi chuyen gi khac, ngoai chuyen chem giet. Anh ke ve nhung bua tiec day son hao hai vi ngap mau trong thoi binh va say sua mo ta cac kieu chet cua nhieu nguoi khac nhau duoi tay kiem cua anh. Cuoi cung, vi sao vua da ban cho anh ta chiec dai vang. Nguoi trinh nu nghe chuyen cua chong moi cuoi va nang dung khong vung nua. Lao dao, nang lui dan ve buong. Nep minh tren giuong trong bong toi, nang nhu ngui thay mui tanh lom cua mau, va tren mat nang nhu co lan moi lanh toat cua nhung oan hon luot qua. Nang vung day, run lat bat, voi vang cham lua len tat ca cac ngon den dau lac ma nang tim duoc trong buong. Anh den chap chon do quach cang lam nang them so hai. Vua luc do, co tieng ket cua. Than hinh to lon cua nguoi chong moi cuoi chenh choang tien vao. Theo thoi quen, anh ta van mang theo thanh kiem. Nang nhin len, va thay anh khong vao motminh. Theo lien sau anh la mot nguoi dan ba trong veo, toc xoa - chi co bo toc la con mau sac - mac quan ao dai tang, dang cam mot tam ao dam mau gio len va cat giong deu deu mot cach ky la, lap di lap lai nhu khong bao gio dut: -Hay tra chong cho ta! Ke giet ban kia, truoc khi mi buoc vao giuong cuoi! Hay tra cha cho nam dua con tho dai cua ta! Hay tra… Vay ma chong nang khong nghe thay gi ca, anh dung thanh kiem vao vach, roi xap toi dat tay len nguc nang. Ngay luc do, nang nhin thay mau tu tam ao trong tay nguoi dan ba xoa toc ro xuong hai ban tay nguoi chong moi cuoi. Nang om mat ru len kinh hai: - Oi kia, mau! Mau nhieu qua! Mau do ca hai ban tay! Chong nang giat minh nhin lai. Anh van khong thay gi ca, ngoai nhung vet seo ngang doc noi ban tay minh. Anh do danh: - O! Can dam len, co em uy mi! Chang qua la vi em qua hoi hop do thoi! Da bao ngay ta cho phut giay nay. Nao, hay vui len. Anh noi vay, nhung mieng khong cuoi va mat van lanh nhu thep, cung nhu tu ngay ve den gio, chua mot ai nhin thay anh cuoi. Nguoi trinh nu bo hai ban tay che mat. Nang khong nhin thay nguoi dan ba toc xoa nua, nhung tren khuon mat dang gan xuong mat nang, nang chi thay khoe mieng mim chat va cai nhin lanh leo nhu cai nhin cua Than Chet. Lai so hai cuong quit, nang van vi: -Hay mim cuoi di anh! Em van day! Hay cuoi len de em thay anh cua ngay xua. Bao nam cho doi, em dau muon anh buon… Nguoi chong co het suc de mim cuoi. Da lau lam roi anh khong lam cu chi do nen bay gio anh khong biet bat dau mot nu cuoi nhu the nao. Kho nhoc lam, anh moi nho ra rang, khi cuoi nguoi ta phai de lo it nhat la mot ham rang. Anh nhech moi, de lo han hai ham rang chac khoe. Nhung anh quen rang, khi nguoi ta cuoi, chinh doi mat cuoi truoc, cai mieng cuoi sau, tham chi chi cuoi bang mat cung du. Ma doi mat muon cuoi, truoc het tam hon phai cuoi da, cho nen co gang de mim cuoi, trong anh lai them ve du dan de doa cua mot con soi. Ngay lap tuc, vo anh co rum lai va quay mat vao trong, thon thuc co kim tieng khoc. Nguoi chong buon ba soi trong tam guong cuoi, ngam ky minh, roi tuyet vong: - Thoi, the la het, ca mot doi cho doi! Em choi tu ta, em ghe tom ta u? Anh ru xuong thanh giuong, roi gam len nhu mot con thu bi thuong: - Tai sao em cho ta ca doi, de roi choi tu ta? Tai sao em bat ta phai cuoi! Con dau nua chang trai voi lop long mang tren mep ngay xua! Ta da tro thanh “nguoi dan ong khong cuoi” cua trieu dinh, tu khi ban tay nay nhung vao mau ban be, ben nhung ban tiec day son hao hai vi. Dang quan vuong sai ta giet het nhung ke bat tuan thuong menh bang cac chiec dua. Trong moi chiec dua nam vang noi ban tiec deu co mot luoi dao tinh te giau o trong… Anh nuc no, doi vai rung len du doi: - Oi! Ban ta! Nguoi ban da cung ta tua vao lung nhau tim hoi am chong do con gio lanh chien hao. Thoi, the la het va day la dem tan hon vinh biet, phan thuong cuoi cung cho nguoi linh qua nua doi phung su dang quan vuong. Tieng nuc no du doi cua nguoi chong moi cuoi rung chuyen ca can phong. Roi xach kiem tren tay, anh bo di biet xu. Co nguoi noi rang anh da den tim vua, dinh bat vua phai den toi da bien anh thanh nguoi dan ong khong biet cuoi. Nhung vua da kip giet chet anh truoc, bang chinh mot trong nhung chiec dua nam vang noi ban tiec. Cung co nguoi bao rang anh lai lao vao nhung cuoc chem giet moi khong ghe tay cho quen ngay thang. Chi con lai noi que nha nguoi trinh nu lo thi. Nang song am tham nhu cai bong, ma khong mot lan nghi den chuyen tu giai thoat bang cai chet. Nhung cai tat he co tieng chan hay tieng dong manh la dua tay len om mat thi nang khong sao bo duoc. Mot hom, nguoi xa truong duoc moi den de lam giay chung tu cho nang. Nang chet ma hai tay che mat, nguoi kham liem nan the nao cung khong bo ra. Vai ngay sau, tren mo nang rum roa moc mot loai cay thap loa xoa mang hinh tron tim tim buon man mac. Moi khi co chan buoc qua hay va cham manh, nhung chiec la lan tan lai giat minh khep lai, xuoi xuong nhu ban tay ai che mat. Nhung loai hoa co moc day chung quanh lay lam la lung lam ve chuyen do. Mot hom, chung chan chang Gio lai: - Nay, anh Gio! O day, khong co ai gia nhu anh va tre nhu anh. Vay anh hay noi cho chung toi biet vi sao loai cay moi den kia, tam thuong den vay, loa xoa ben ve co, khach bo hanh de dang giam len, co gi dac biet dau ma phai gin giu, hoi mot ti lai lay tay che mat, dieu da lam vay? Tung trai nhu chang Gio ma cung khong tra loi duoc. The la mot dem thanh tinh, diu dang, muon hoa co dang mo mang trong giac ngu em dem, chang Gio luot toi ben loai cay tam thuong ay, khe hoi: - Nay co em be bong! Sao em hay che mat the? O day co ai choc gheo em sao? Em hay e then lam a? Neu khong, tai sao nguoi ta lai goi em la cay trinh nu? Dan do mot chut, roi loai cay ay nhe nhang dap: - Khong phai the dau, mac du chet di, em van la trinh nu. Em che mat vi so. Ngay nay nguoi ta cang tranh gianh nhau du hon, nhung ban tiec ngap mau van con nhieu. Vay nen, moi va cham, moi buoc chan tat qua deu lam em giat thot minh. Em so nguoi ta se gui den cho em doi ban tay day mau va khuon mat nguoi yeu xua chang biet cuoi. Cay trinh nu chot co minh lai vi vua nghe tieng chan qua. Do la buoc chan song doi cua mot doi trai gai dang di trong suong mu. Truoc khi can than khep nhung mat la lai, cay trinh nu cau khan: “Oi! Lay Phat! Cau cho day khong phai la buoc chan cua nhung nguoi phai tien nhau ve noi ay…”.

Tìm kiếm | SEO | lượt xem: 8

Lỗi!
Tình trạng dữ liệu

Có lỗi xảy ra!


9 CCBot, Googlebot, Googlebot, Googlebot, Googlebot-Mobile, Googlebot,
Sự tích Hoa Trinh Nữ Thuở ấy, nhà nọ từng có hai kiếp đàn bà, cả hai kiếp đến lượt mình, đều chôn chân thờ chồng đi lính. Hai người đàn ông lần lượt ra đi, nhưng người về thì chỉ một. Người chiến binh dũng cảm ấy về làng trong tiếng tiền hô hậu ủng, xênh xang trong mũ áo vua ban và làm vẻ vang cho dòng họ. Nhưng khi đón chồng, người đàn bà thứ hai khóc thầm: “Cân đai, mũ áo, bổng lộc vua ban… tất cả đều đẹp nhưng mái đầu ta và ông ấy tự lúc nào đã ngả sang màu sương!…” Vậy nên, kiếp đàn bà thứ ba vừa lọt lòng và nhoe nhoe khóc, thì cả bà, cả bố và mẹ cô bé chắp tay: “Lạy Phật! Lại thêm một cái tội nữa. Nhưng lần này, chúng ta sẽ không gả nó cho bất kỳ một người lính nào đâu nhé. Hai đời, chúng ta đã đợi chờ đến bạc tóc, thế còn chưa đủ sao?”. Cô bé lớn lên mơn mởn như nụ hồng. Từ nhỏ đến lớn cả nhà không cho cô được nói chuyện với bất cứ một người lính nào để cô giữ lời nguyền thuở trước. Một buổi sáng, xa xa vẳng tới tiếng trống ngũ liên. Cô gái bước ra vườn, đến bên bờ giậu đẫm sương. Chàng trai nhà bên đang gấp gáp khăn gói lên đường. Vốn là đôi trẻ vẫn cũng nhau chơi trò “đố lá”, họ cùng nhìn nhau rồi cùng cúi mặt, lớp lông măng ngăm ngăm trên mép chàng trai khẽ rung. Tiếng trống thúc dồn. Chàng trai đánh bạo: - Thế… có chờ… không? - Sao không hỏi xem bông tầm xuân có nở trước khi mặt trời lên không? - Cô gái cắn môi, nước mắt lăn tròn trên má. Và thế là mặt chàng trai đỏ đến tận chân tóc. Lâng lâng như vừa được chắp cánh, chàng bấm bụng: “Ta có thể ra đi, dù “da ngựa bọc thây”. Cô gái trở vào, mắt ngấn nước và thẫn thờ như người ốm, trong tiếng trống ngũ liên xa xa thúc dồn. Vậy là cả nhà biết. Họ trách lẫn nhau, rồi hai người đàn bà ôm nhau khóc. Bà cô gái thắp ba nén hương khấn người chồng quá cố: “Ông ơi! Có lẽ cháu ông đúng, bởi tôi nghiệm rằng, nếu bây giờ ông sống dậy, lại ra trận, thì tôi vẫn chờ ông. Ôi! Cái kiếp đàn bà!…”. Mẹ cô gái nức nở: “Chỉ tại mẹ thôi, chính mẹ đã truyền cho con dòng máu “đợi chờ”! Con làm sao khác được!”. Ông bố cố gạt đi: “Thì cũng phải có một đứa con gái nào đó chờ thằng bé ấy chứ, cũng như ngày xưa, trong căn nhà này bà chờ tôi vậy! Bây giờ, chỉ còn biết mong sao thằng bé ấy trở về!”. Nhưng thằng bé không sớm trở về. Chàng tân binh hăng hái giết giặc trong vài trận rồi ngôi sao chiếu mệnh mỉm cười với chàng ta, đấng quân vương vốn giỏi chọn người, vừa nhìn thấy chàng trai đã nhận ra ngay rằng đây là một tên lính hầu trung thành vô hạn. Thế là, ngài cho rút chàng trai về, ngày đêm cận kề bên ngài, một bước cũng không được rời xa. Khi còn giặc giã, vua cần chàng đưa vồng ngực vạm vỡ ra che làn đạn giặc, còn khi hết giặc, vua càng cần chàng hơn, để giữ gìn quyền uy tối hậu. Chàng là lưỡi kiếm “trừng phạt” tuyệt hảo, sẵn sàng giáng xuống đầu bất kỳ ai, theo lệnh đấng quân vương. Đã mười bảy năm rồi, cô gái chờ người lính ấy. Từ một thiếu nữ như nụ hoa chớm hé, nàng đã trở thành một cô gái quá lứa nhỡ thì. Bà nàng, rồi cha mẹ nàng theo nhau lần lượt trở về cõi Phật. Trước khi nhắm mắt, họ đều gọi con gái đến bên giường dặn dò: “Mai ngày nếu sinh con gái…”. Cô gái lặng lẽ khóc khi bà và bố mẹ mất, lặng lẽ khóc khi người yêu của chúng bạn trở về hay tử trận và cuối cùng, lặng lẽ để tang người yêu năm xưa, vì đã mười mấy năm rồi, chàng biệt vô âm tín. Thế rồi một buổi chiều có tiếng vó ngựa ghé sát bên thềm. Bước xuống từ yên ngựa là một người đàn ông phong trần và nhìn mọi vật từ trên xuống qua ánh mắt lạnh lẽo như thép. Ngang lưng anh ta thắt chiếc đai vàng vua ban. Đó là phần thưởng sau khi anh ta lập được công đâm vào lưng người bạn cũ. Người bạn này đã cả gan ngăn vua khi ngài hạ lệnh chém một danh tướng. Ông này chỉ vì mắt kém mà trót dâng vua một quả táo bị sâu ăn. Sau bữa tiệc ngập máu ấy, vua đã cất nhắc anh ta và cho phép anh ta về thăm nhà sau mười mấy năm xa cách. Mười mấy năm qua, người lính đó vẫn không quên người yêu xưa. Giữa cuộc đời bụi bậm, giữa triều đình đầy mưu kế sâu độc, cô trinh nữ nhà lành cắn môi cố nuốt giọt nước mắt chia ly vẫn không mờ nhạt mà thật lạ kỳ, lại càng như vầng trăng xa thẳm gọi anh về. Người con gái lỡ thì bước tới vài bước rồi sững lại. Nàng hoang mang tự hỏi, không biết đó có phải là chàng trai hàng xóm năm xưa rụt rè mãi mới dám hỏi: “Thế… có chờ… không?”. Nhưng khi người đàn ông ấy gọi tên nàng bằng giọng nói thân thuộc, nàng khóc, tiếng khóc nghe như ngàn mảnh thủy tinh rơi, vì nàng phải chờ đợi quá lâu, và người nàng chờ nay đã biến thành người đàn ông có cái nhìn lạnh lẽo như thép. Làng xóm đua nhau chúc mừng nàng. Các ông làm nghề “gõ đầu trẻ” đem mối tình chung thủy của hai người rao giảng trong các lớp học. Thế là từ đấy có thêm nhiều cậu bé chỉ mơ về chiến trận. Mơ về một mai mình được hầu cận đấng quân vương. Còn những cô bé thì chỉ ao ước sao mai này lớn, được chờ người yêu đến khi lỡ thì! Không chậm trễ gì, người ta làm lễ cưới cho đôi tình nhân chung thủy. Vua ban áo tím cho nàng trinh nữ lỡ thì và đám cưới trọng thể hết chỗ nói. Hoàng hôn xuống, cạnh chén rượu bên mâm cỗ, quan khách tròn xoe mắt nghe chú rể kể chuyện. Mười mấy năm hầu cận vua, anh ta đã quen tính kín miệng. Và chỉ bốc lên khi rượu đã ngà ngà. Nhưng anh không biết nói chuyện gì khác, ngoài chuyện chém giết. Anh kể về những bữa tiệc đầy sơn hào hải vị ngập máu trong thời bình và say sưa mô tả các kiểu chết của nhiều người khác nhau dưới tay kiếm của anh. Cuối cùng, vì sao vua đã ban cho anh ta chiếc đai vàng. Người trinh nữ nghe chuyện của chồng mới cưới và nàng đứng không vững nữa. Lảo đảo, nàng lùi dần về buồng. Nép mình trên giường trong bóng tối, nàng như ngửi thấy mùi tanh lợm của máu, và trên mặt nàng như có làn môi lạnh toát của những oan hồn lướt qua. Nàng vùng dậy, run lật bật, vội vàng châm lửa lên tất cả các ngọn đèn dầu lạc mà nàng tìm được trong buồng. Ánh đèn chập chờn đỏ quạch càng làm nàng thêm sợ hãi. Vừa lúc đó, có tiếng kẹt cửa. Thân hình to lớn của người chồng mới cưới chếnh choáng tiến vào. Theo thói quen, anh ta vẫn mang theo thanh kiếm. Nàng nhìn lên, và thấy anh không vào mộtmình. Theo liền sau anh là một người đàn bà trong veo, tóc xoã - chỉ có bộ tóc là còn màu sắc - mặc quần áo đại tang, đang cầm một tấm áo đẫm máu giơ lên và cất giọng đều đều một cách kỳ lạ, lặp đi lặp lại như không bao giờ dứt: -Hãy trả chồng cho ta! Kẻ giết bạn kia, trước khi mi bước vào giường cưới! Hãy trả cha cho năm đứa con thơ dại của ta! Hãy trả… Vậy mà chồng nàng không nghe thấy gì cả, anh dựng thanh kiếm vào vách, rồi xáp tới đặt tay lên ngực nàng. Ngay lúc đó, nàng nhìn thấy máu từ tấm áo trong tay người đàn bà xoã tóc rỏ xuống hai bàn tay người chồng mới cưới. Nàng ôm mặt rú lên kinh hãi: - Ôi kìa, máu! Máu nhiều quá! Máu đỏ cả hai bàn tay! Chồng nàng giật mình nhìn lại. Anh vẫn không thấy gì cả, ngoài những vết sẹo ngang dọc nơi bàn tay mình. Anh dỗ dành: - Ồ! Can đảm lên, cô em ủy mị! Chẳng qua là vì em quá hồi hộp đó thôi! Đã bao ngày ta chờ phút giây này. Nào, hãy vui lên. Anh nói vậy, nhưng miệng không cười và mắt vẫn lạnh như thép, cũng như từ ngày về đến giờ, chưa một ai nhìn thấy anh cười. Người trinh nữ bỏ hai bàn tay che mặt. Nàng không nhìn thấy người đàn bà tóc xoã nữa, nhưng trên khuôn mặt đang gần xuống mặt nàng, nàng chỉ thấy khóe miệng mím chặt và cái nhìn lạnh lẽo như cái nhìn của Thần Chết. Lại sợ hãi cuống quít, nàng van vỉ: -Hãy mỉm cười đi anh! Em van đấy! Hãy cười lên để em thấy anh của ngày xưa. Bao năm chờ đợi, em đâu muốn anh buồn… Người chồng cố hết sức để mỉm cười. Đã lâu lắm rồi anh không làm cử chỉ đó nên bây giờ anh không biết bắt đầu một nụ cười như thế nào. Khó nhọc lắm, anh mới nhớ ra rằng, khi cười người ta phải để lộ ít nhất là một hàm răng. Anh nhếch môi, để lộ hẳn hai hàm răng chắc khỏe. Nhưng anh quên rằng, khi người ta cười, chính đôi mắt cười trước, cái miệng cười sau, thậm chí chỉ cười bằng mắt cũng đủ. Mà đôi mắt muốn cười, trước hết tâm hồn phải cười đã, cho nên cố gắng để mỉm cười, trông anh lại thêm vẻ dữ dằn đe dọa của một con sói. Ngay lập tức, vợ anh co rúm lại và quay mặt vào trong, thổn thức cố kìm tiếng khóc. Người chồng buồn bã soi trong tấm gương cười, ngắm kỹ mình, rồi tuyệt vọng: - Thôi, thế là hết, cả một đời chờ đợi! Em chối từ ta, em ghê tởm ta ư? Anh rũ xuống thành giường, rồi gầm lên như một con thú bị thương: - Tại sao em chờ ta cả đời, để rồi chối từ ta? Tại sao em bắt ta phải cười! Còn đâu nữa chàng trai với lớp lông măng trên mép ngày xưa! Ta đã trở thành “người đàn ông không cười” của triều đình, từ khi bàn tay này nhúng vào máu bạn bè, bên những bàn tiệc đầy sơn hào hải vị. Đấng quân vương sai ta giết hết những kẻ bất tuân thượng mệnh bằng các chiếc đũa. Trong mọi chiếc đũa nạm vàng nơi bàn tiệc đều có một lưỡi dao tinh tế giấu ở trong… Anh nức nở, đôi vai rung lên dữ dội: - Ôi! Bạn ta! Người bạn đã cùng ta tựa vào lưng nhau tìm hơi ấm chống đỡ cơn gió lạnh chiến hào. Thôi, thế là hết và đây là đêm tân hôn vĩnh biệt, phần thưởng cuối cùng cho người lính quá nửa đời phụng sự đấng quân vương. Tiếng nức nở dữ dội của người chồng mới cưới rung chuyển cả căn phòng. Rồi xách kiếm trên tay, anh bỏ đi biệt xứ. Có người nói rằng anh đã đến tìm vua, định bắt vua phải đền tội đã biến anh thành người đàn ông không biết cười. Nhưng vua đã kịp giết chết anh trước, bằng chính một trong những chiếc đũa nạm vàng nơi bàn tiệc. Cũng có người bảo rằng anh lại lao vào những cuộc chém giết mới không ghê tay cho quên ngày tháng. Chỉ còn lại nơi quê nhà người trinh nữ lỡ thì. Nàng sống âm thầm như cái bóng, mà không một lần nghĩ đến chuyện tự giải thoát bằng cái chết. Nhưng cái tật hễ có tiếng chân hay tiếng động mạnh là đưa tay lên ôm mặt thì nàng không sao bỏ được. Một hôm, người xã trưởng được mời đến để làm giấy chứng tử cho nàng. Nàng chết mà hai tay che mặt, người khâm liệm nắn thế nào cũng không bỏ ra. Vài ngày sau, trên mộ nàng rùm roà mọc một loài cây thấp lòa xòa mang hình tròn tim tím buồn man mác. Mỗi khi có chân bước qua hay va chạm mạnh, những chiếc lá lăn tăn lại giật mình khép lại, xuôi xuống như bàn tay ai che mặt. Những loài hoa cỏ mọc đầy chung quanh lấy làm lạ lùng lắm về chuyện đó. Một hôm, chúng chặn chàng Gió lại: - Này, anh Gió! Ở đây, không có ai già như anh và trẻ như anh. Vậy anh hãy nói cho chúng tôi biết vì sao loài cây mới đến kia, tầm thường đến vậy, lòa xòa bên vệ cỏ, khách bộ hành dễ dàng giẫm lên, có gì đặc biệt đâu mà phải gìn giữ, hơi một tí lại lấy tay che mặt, điệu đà làm vậy? Từng trải như chàng Gió mà cũng không trả lời được. Thế là một đêm thanh tĩnh, dịu dàng, muôn hoa cỏ đang mơ màng trong giấc ngủ êm đềm, chàng Gió lướt tới bên loài cây tầm thường ấy, khẽ hỏi: - Này cô em bé bỏng! Sao em hay che mặt thế? Ở đây có ai chọc ghẹo em sao? Em hay e thẹn lắm à? Nếu không, tại sao người ta lại gọi em là cây trinh nữ? Đắn đo một chút, rồi loài cây ấy nhẹ nhàng đáp: - Không phải thế đâu, mặc dù chết đi, em vẫn là trinh nữ. Em che mặt vì sợ. Ngày nay người ta càng tranh giành nhau dữ hơn, những bàn tiệc ngập máu vẫn còn nhiều. Vậy nên, mỗi va chạm, mỗi bước chân tạt qua đều làm em giật thót mình. Em sợ người ta sẽ gửi đến cho em đôi bàn tay đầy máu và khuôn mặt người yêu xưa chẳng biết cười. Cây trinh nữ chợt co mình lại vì vừa nghe tiếng chân qua. Đó là bước chân sóng đôi của một đôi trai gái đang đi trong sương mù. Trước khi cẩn thận khép những mắt lá lại, cây trinh nữ cầu khẩn: “Ôi! Lạy Phật! Cầu cho đây không phải là bước chân của những người phải tiễn nhau về nơi ấy…”.

2014 © Cong Tu Nha Que
Phiên bản đang chạy thử nghiệm, đang chờ cấp giấy phép ICT của bộ TT - TT
Mini SEO | SEO | Site Map | Sitemap.xml | urllist | Site Map | Site Map Tags | Site Map Tags New | Site Map Forum | Site Map Threat | Dien dan rao vat